MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 838: Đầu bảng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 838: Đầu bảng (2)

1,548 từ · ~8 phút đọc

“Ca ngợi Trật Tự.”


Người cá hé miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.


Cô cũng không biết về thần bào của Trật Tự Thần Giáo, nhưng biết về Trật Tự


Thần Giáo, Trật Tự Thần Giáo hùng mạnh và đáng sợ, cũng không phải là điều


gì bí mật ở trên đảo, trái lại cảm giác xa lạ này, sẽ khiến cho sự e sợ càng được


phóng đại lên thêm.


Người cá lập tức nằm lại trong bồn tắm một cách khéo léo, không còn dám có


động tác nhỏ nào khác, cơ thể còn đang vì sợ hãi mà nhẹ run lên.


Karen nằm ở trên giường khẽ nhíu mày,


Tại sao lại có cảm giác có người đang dòm ngó mình?


…


“Thưa công chúa, ngài Karen lại quay về nằm ngủ, người cá thì vẫn nằm trong


bồn cá như cũ.”


Nữ võ sĩ Pamir vừa tiếp tục nhìn trộm gian phòng đối diện vừa bẩm báo với


Ophelia ở phía sau lưng.


Phu nhân Chenay vừa đưa hàng trở về nghe được câu này, lập tức mỉm cười nói:


“Xem ra, tình cảm của ngài Karen dành cho công chúa thật sự rất thắm thiết.”


Công chúa của Đảo Ám Nguyệt, có hay không kết hôn với người ngoài, phải


chăng có phù hợp với lợi ích giữa các thế lực, phu nhân Chenay cũng không rõ


ràng, bà ta cũng không cần rõ ràng, chỉ cần nói dễ nghe là được.


Trên mặt Ophelia cũng không lộ ra nụ cười của thiếu nữ hay gì khác, tựa như


cũng không cảm thấy vui vẻ gì về việc này, chỉ là thản nhiên nói: “Trở về đi.”


“Vâng, công chúa.”


“Cung tiễn công chúa.”


…


Karen không biết một tấm vé lên lầu ba có thể xài được trong thời gian bao


nhiêu lâu, có lẽ chỉ cần mình tiếp tục chốt đơn, hoặc là thêm thời gian, sẽ để cho


mình tiếp tục sử dụng.


Nhưng đã hơn hai giờ trôi qua, bên kia vẫn còn không kết thúc? Bản thân mình


cũng cảm thấy đã ngủ được cả buổi trưa rồi.


Lập tức, Karen lại nghĩ tới một cái khả năng, có lẽ bên kia đã kết thúc, bọn họ là


đang chờ mình, bởi vì bên mình vẫn chưa để người cá đi ra ngoài.


Cho nên, mình là đang bị xem như làm mới đơn hàng rồi sao?


Karen từ trên giường ngồi dậy, mở cửa, trong hành lang nhỏ bên ngoài có một


người phục vụ đang đứng.


“Xin hỏi, mấy người bạn của tôi đã xong chưa?”


“Thưa ngài, bọn họ đã đang ở quầy bar dưới lầu đợi ngài.”


Quả nhiên là như vậy.


Karen cũng lắc đầu mà không biết phải nói gì, bản thân mình vẫn giữ gìn trong


sạch, thế mà còn ở trong đây lâu nhất, lại còn để bọn họ phải ngồi chờ bên


ngoài.


“Bao nhiêm phiếu điểm, ùm, Phiếu Trật Tự.”


Karen nhớ Laure từng nói thanh toán ở nơi này phải đưa cho người cá, chứ


không qua lễ tân của nhà hát.


“Thưa ngài, chi phí dịch vụ của ngài đã được thanh toán, ngài có thể trực tiếp


xuống lầu.”


“Có người đã thanh toán rồi?” Karen khẽ nhíu mày, việc này cũng không có khả


năng, ba người bọn họ đã thanh toán xong rồi xuống dưới lầu, nếu như nói lúc


vừa ra khỏi phòng nói tính tiền chung cả đám, vậy cũng chỉ nên thanh toán chi


phí lúc đó.


Mà lại giá cả của mỗi người khác biệt, phục vụ cũng khác biệt, cũng không tiện


để tính tiền giúp.


“Được rồi, tôi đã biết.”


Karen quay đầu nhìn về phía người cá đang nằm trong bồn tắm, ừm, không hổ


danh là người cá, nằm trong bồn tắm ngâm nước lâu như vậy, trên da cũng


không có dấu hiệu trắng bệnh nào.


“Tạm biệt.”


“Ngài đi thong thả.”


Karen đi xuống lầu, ghế sô pha ở chỗ quầy bar, đã nhìn thấy rõ bóng dáng của


đám người Richard và Leon.


Trông thấy Karen xuống tới, ba người đồng loạt phát ra tiếng reo hò:


“A a a, anh rốt cục cũng xuống tới, anh có biết chúng tôi đã đợi anh bao lâu


sao!”


“Đây mới là ông hoàng trong cả đám chúng ta!”


“Lòng háo thắng của cậu mạnh như thế sao, đặt đơn thêm mấy lần? Sẽ không


phải nằm trong bồn tắm cùng trò chuyện với người cá để kéo dài thời gian chứ


hả.”


“Trong mấy người thì ai giúp tôi tính tiền vậy?” Karen hỏi.


Ba người cùng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.


Richard mở miệng nói: “Lúc trước khi tôi nói muốn đưa phiếu điểm cho anh


không phải anh đã nói là tự anh có sao, Karen.”


“Được rồi, tôi đã biết.”


“Có chuyện gì xảy ra rồi à?” Leon hỏi, “Dù thế nào cũng sẽ không phải có


người tình tiền giúp cậu đấy chứ?”


“Hình như là vậy.”


“A, vậy thì chuyện này cũng thật ly kỳ đấy.” Laure cười nói, “Cậu là lần đầu


tiên đến Đảo Ám Nguyệt phải không, chẳng lẽ ở chỗ này cậu còn có người quen


biết nào…”


Lúc nói đến đây, Laure vô ý thức nhìn về phía Leon, muốn nói người Karen


quen biết là ai, cũng chính là vị kia, có điều hiển nhiên trong lúc Karen và Leon


cũng đều ở đây, không thích hợp để đùa kiểu này.


“Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta trở về đi.” Leon đưa tay vỗ vỗ bả vai


người xung quanh rồi nói.


Bốn người một lần nữa quay trở lại trên xe ngựa, nửa giờ sau, về tới khách sạn


Bernard, lại tiếp tục ngồi xe ngựa đi vào trong, đi tới khu cư trú của đội mình, ở


trước cổng của “Tứ Hợp Viện”, có một đám võ sĩ mặt giáp đỏ đang canh giữ.


“Chắc là nhân vật nào đó của Đảo Ám Nguyệt đến để gặp ông nội.” Leon nói.


Đám người xuống xe, đám võ sĩ cũng không ngăn cản, nhường đường.


Chờ đến sau khi đám người Karen bước vào, phát hiện Neo đang dẫn theo tiểu


đội của Đòn Roi Kỷ Luật xếp thành hai hàng.


Đây là lễ nghi xã giao cơ bản, tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật lần này được phải đến


đây với hình thức của một đội nghi thức.


“Đáng chết.” Laure tự mắng mình, phải biết chức trách của hắn ta là phải ghi


chép trong các tình huống thế này, kết quả thì người thư ký như mình lại không


có mặt.


Karen và Richard lập tức lấy mặt nạ bạc ra mang vào rồi đứng vào trong hàng.


Leon thì sửa sang lại quần áo của mình, chuẩn bị cũng đi vào thăm hỏi, ông nội


của mình đang tiếp khách, Leon lẽ ra cũng nên đến chào hỏi một tiếng, sau đó


để ông nội giới thiệu mình một chút, đây xem như là lễ nghi xã giao cơ bản.


Có điều, Đại Chủ Giáo Waffron lúc này đã cùng với khách đi ra bên ngoài.


Đứng ở bên người của Đại Chủ Giáo Waffron, không phải ai khác mà chính là


tiểu thư Ophelia.


Cuộc nói chuyện giữa hai người hiển nhiên đã kết thúc, đang chuẩn bị kết thúc


công việc.


“Công chúa Ophelia, ngài đến thăm, để cho tôi vừa mừng vừa lo.”


“Lúc ở thành phố York, nhận được sự chiếu cố của ngài, bây giờ ngài đã đến


Đảo Ám Nguyệt thì tôi cũng nên làm tròn bổn phận chủ nhà mới tận tình hữu


nghị.”


Việc triển khai hợp tác giữa Đảo Ám Nguyệt và Trật Tự Thần Giáo ở thành phố


York, Wolfram là một trong những người đảm nhiệm chuyện này.


“Công chúa thật sự đã quá khách sáo, có thể đến nơi xinh đẹp như thế này, là


vinh hạnh của tôi.”


“Cũng hi vọng ngài sau khi cuộc đàm phán chính thức kết thúc sẽ ở lại trên đảo


một khoảng thời gian, để chúng tôi tiếp đãi ngài thật chu đáo, tiếp đón bạn bè


Trật Tự Thần Giáo.”


“Cám ơn lời mới của ngài.”


Sau khi Leon phát hiện khách tới là Ophelia, không khỏi cảm thấy có chút do


dự, còn cố ý nhìn một về phía Karen đang đứng xếp hàng một cái.


Leon đã sớm nói qua với Karen, hắn cũng không thích việc ép duyên như vậy,


cho nên cũng chẳng có ý kiến gì về những lời đồn đãi kia, cũng sẽ không bởi


vậy mà cố ý nhắm vào Karen, bởi vì hắn cảm thấy làm những việc này sẽ để


cho mình có chút hèn hạ.


Nhưng Leon cũng cần cân nhắc đến thái độ của ông nội, hoặc gọi là thể diện


của ông nội.


Đáng tiếc, trong túi mình cũng không có mặt nạ, nếu không thì Leon cũng muốn


đeo mặt nạ lên rồi trốn vào trong hàng.


Thế nhưng vào lúc này, Đại Chủ Giáo bước xuống từ trên bậc thang đã hướng


sự chú ý về phía Leon