MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 861: Cái bóng của Trật Tự (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 861: Cái bóng của Trật Tự (2)

1,460 từ · ~8 phút đọc

Karen tin tưởng, Pall ở nhà thực ra cũng không biết Bernard còn một bộ mặt


như vậy, nếu không cô ta khẳng định đã sớm nói với mình, mà không phải chỉ


đơn giản nói rằng chán ghét hắn ta.


Bây giờ mình cảm thấy có chút ủng hộ với quyết định của Pall lúc trước, đó là


chờ đến sau khi cô ta khôi phục lại thực lực, tự mình đến Đảo Ám Nguyệt để


đào mộ của Bernard lên.


Đáng thương nhất vẫn là đội trưởng, phải trải qua cảm giác đau khổ khi người


mình yêu rời mình đi hai lần.


Nhưng tố chất tâm lý của đội trưởng rất rắn rỏi, một người có thể tự mình lột da


mặt của mình xuống để đấu tranh với “Ông ta”, lại thành công giành lại quyền


duy trì chủ đạo của cơ thể, sự kiên định ấy quả thực làm người ta tán thưởng.


Cho nên, đây cũng chính là nguyên nhân mà đội trưởng khăng khăng muốn để


lại cho mình chút gì đó.


Đội trưởng khống chế được cảm giác phẫn nộ này, thức tỉnh từ trong cơn mê


mang ngắn ngủi, nhưng tự thân không có khả năng hoàn toàn không chịu bất cứ


ảnh hưởng gì, nhưng ảnh hưởng đó là bởi vì chính mình cảm nhận được sự đau


khổ qua hai lần tình cảm chân thành bị chia cắt, cho nên vô ý thức muốn bù đắp


cho Karen.


Đội trưởng cũng không để tâm đến ý kiến của Karen, gượng ép để Karen cùng


diễn kịch, diễn ra cảnh Karen liều mình cứu giúp, để anh lưu lại dấu ấn không


thể nào phai nhòa trong lòng của Ophelia;


Nguyên nhân là ở chỗ,


Trong lòng của đội trưởng bây giờ vẫn tràn ngập vị đắng, không chờ kịp muốn


ăn vào một viên đường ngọt.


Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Karen suy nghĩ từng chút từng chút, đến


cuối cùng, rốt cuộc anh ta cũng cảm thấy mệt mỏi.


Karen nằm vào quan tài đá ở bên cạnh, đây không phải lần đầu tiên anh chui


vào quan tài nằm, đây cũng không phải là lần đầu tiên anh cảm thấy việc nằm


trong quan tài dễ chịu.


Người bình thường đều có một loại cảm giác kiêng kỵ dành cho quan tài, thật ra


không phải như vậy, hoàn cảnh trong quan tài có thể cho con người cảm giác an


toàn trên cả tâm lý và sinh lý.


Bên trong kiểu không gian chật hẹp này, ngươi chính là chủ nhân, không ai sẽ


đến quấy rầy ngươi, ngươi được ngăn cách với bên ngoài. Cuối cùng cũng có


thể hưởng thụ được sự yên tĩnh.


Hai mắt Karen nhắm nghiền, anh ngủ thiếp đi, nhưng lại không hẳn là ngủ, bởi


vì trong ý thức của anh, vẫn luôn giữ lại một phần để ý đến bên ngoài.


Mỗi con chó săn đều có bản lĩnh như vậy, cũng chính là thứ được gọi là “Lúc


ngủ mở một con mắt”.


Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết bầu trời bên ngoài sắp


trắng bệch, chỗ cửa hang, có âm thanh truyền vào, có một đoàn người đang di


chuyển về phía nơi này.


Karen vẫn như cũ từ từ nhắm hai mắt, nhưng trong lòng đã đang kêu gọi sinh


vật cộng sinh của mình.


Trên nắp quan tài, trận pháp do đội trưởng để lại cũng vận chuyển, hình thành ra


một tia sáng trắng, sau khi ánh sáng trắng xuất hiện thì trận pháp cũng theo nó


mà tiêu tán mất.


Cách làm việc của đội trưởng vẫn mãi mãi chú trọng chi tiết như thế, sẽ không


để lại bất cứ sơ hở nào.


Ánh sáng trắng được Karen dẫn dắt, ngưng tụ ra một hình ảnh, đó là hình ảnh


của Pall, là dáng người của Pall.


Cô ta nằm ở trên nắp quan tài, giống như là đang nằm ngủ cùng với Karen, tất


cả đều có vẻ tự nhiên như vậy, bởi vì đây quả thật là sinh hoạt hàng ngày của


Pall vào lúc này.


Một đám người từ bên ngoài vừa tiến vào trong hang động, cùng phát ra âm


thanh kinh ngạc khó tin, lộ ra vẻ mặt kích động.


Karen nghe được âm thanh của Ophelia: “Karen…”


Tốt rồi,


Mình có thể đi ngủ.


Pall đang nằm ngủ trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính ở Nhà Tang Lễ


tận Wien xa xôi, vào lúc này bỗng nhiên mở mắt ra, cô ngồi dậy, dùng vuốt mèo


dụi dụi con mắt, nhìn về phía bầu trời vừa sáng ở ngoài cửa sổ, nghi ngờ nói:


“Karen vừa đi, mình đã mất ngủ rồi sao, meo?”


…


Karen không biết mình cụ thể đã ngủ bao lâu, anh dường như đã quên đi thời


gian, mà lại cũng đã nhiều lần tỉnh dậy giữa chừng, mỗi lần bên cạnh mình đều


là một người khác nhau, nhưng rất nhanh Karen lại nhắm nghiền hai mắt của


mình lại.


Trong đó, có một lần khắc sâu một ký ức ngắn ngủi, đó là lần Ophelia tự mình


thay băng vết thương và thoa thuốc mới, cô gái chỉ biết cầm kiếm này lại lần


đầu tiên hầu hạ người khác, làm việc không biết nặng hay nhẹ, vậy mà không


cẩn thận xé rách vết thương của Karen ra, đau đến nỗi cả người Karen co rút lại.


Sau đó, anh có thể cảm giác mình được cho dùng không ít thuốc, cũng có thể


cảm nhận được thân thể của mình ấm áp do được thuật pháp chữa trị bao phủ.


Cuối cùng, sau khi bản thân cũng đã ngủ đủ, Karen từ từ mở mắt ra.


Ophelia cũng không ngồi ngồi ở bên cạnh ngủ thiếp đi vì chăm sóc mình quá


mệt mỏi;


Ở đối diện giường của mình, có một cái ghế, phía trên có người đang ngồi, vẻ


mặt lạnh lùng, làn da rất trắng, hai tay khoác lên trên lan can của cái ghế.


Trên một mức độ nhất định, dáng vẻ của ông ta có một vài điểm giống với bức


tượng của Bernard ở trong hang động, không phải là dung mạo cụ thể, mà là


loại khí chất kia.


Mặc dù lần trước mình trốn ở sau màn cửa, không nhìn thấy chân dung của ông


ta, nhưng Karen có một cảm giác rằng người đang ngồi là chú của Ophelia, từng


chủ động nhường lại vị trí tộc trưởng cho anh trai của mình… tướng quân


Tafman.


Đảo Ám Nguyệt là một thế lực hải đảo, lực lượng mạnh nhất để quyết định cách


cục của các thế lực tất nhiên là hải quân, mà ông ta thì chính là người lãnh đạo


đội quân này.


Tafman trông thấy Karen tỉnh dậy, không có hành động đặc biệt gì ngoài ý


muốn, mà là yên lặng cầm điếu xì gà đặt sẵn trên bàn trà trước mặt, châm lửa,


cầm lên, hút một hơi, phun khói ra, không để ý đến việc nơi này là phòng bệnh


một chút nào.


Karen từ từ dùng tay chống lên ván giường, ngồi dậy.


Vẫn luôn nghe nói hiệu quả trị liệu của bệnh viện giáo hội rất ghê gớm, đãi ngộ


trị liệu mình nhận được lần này, chắc chắn còn cao cấp hơn cả bệnh viện giáo


hội, các vết thương trên người đã kết vảy, mà lại có thể cảm giác được bọn


chúng đang phục hồi lại như cữ, bởi vì trên dưới toàn thân đều có cảm giác


ngứa ngáy truyền đến.


Không có chủ động đến gần làm quen, không có chủ động mở miệng, Karen cứ


ngồi như vậy, bả vai cúi xuống một chút.


Tafman thì tiếp tục từ từ mà hút xì gà, không che giấu ánh mắt mình đang quan


sát Karen một chút nào.


Karen thì duy trì một vẻ mặt, sau khi nằm lâu thì ngồi có vẻ rất thoải mái.


Đội trưởng chỉ nhắc nhở mình rằng Ophelia có thể sẽ giúp mình che giấu tình


huống bắt gặp mình đứng sau màn cửa trong phòng sách, còn lại thì đội trưởng


cũng không nói.


Bởi vì việc mà Karen cần làm tiếp theo, đó là đóng vai hình tượng của một thiên


tài được “Tổ tiên” lực chọn và phù hộ cho thật tốt;


Đối với cách đóng giả một thiên tài như thế nào, đội trưởng cảm thấy việc này


không có gì khó đối với Karen, cứ diễn theo lúc bình thường là được.