MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 891: Bảo tàng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 891: Bảo tàng (2)

1,007 từ · ~6 phút đọc

Được rồi, Karen đã hiểu, quyển sách này không phải là do Alfred nhét vào trong


vali hành lý của mình, Alfred luôn luôn quan tâm và cẩn thận về chi tiết sẽ


không phạm vào loại sai sót như vậy.


Nhất định là con mèo nào đó, lén lén lút lút nhét quyển sách này vào trong vali


hành lý của mình, vì không để cho mình nhìn thấy kết cục sau cùng mà đưa đến


tác dụng chán nản trái ngược, nó còn vẽ vời thêm chuyện mà xé bỏ một trang


cuối.


Ha ha.


Khóe miệng Karen mỉm cười.


Bình thường trong nhà không cảm thấy, nhưng sau khi rời nhà đi, nhất là lúc


mỗi đêm chìm vào giấc ngủ và rời giường vào buổi sáng, bên người không có


bóng dáng của con mèo kia, thật là có chút xíu không quen.


Mặc dù nó có đôi khi sẽ biểu lộ ra tính cách đại tiểu thư, nhưng sự thuần chân


và thẳng thắn vẫn không thay đổi dù qua một trăm năm làm mèo của cô, đúng là


có thể ảnh hưởng đến người bên cạnh.


Phải biết, người bình thường ngồi tù mấy năm, tính tình đều có thể thay đổi.


Ophelia ngủ thẳng một giấc tới buổi chiều, lúc tỉnh lại, xoay đầu lại, mở mắt ra,


trông thấy Karen đang ngồi ở bên giường mà đọc sách.


Cảm giác vừa mở mắt ra đã có thể nhìn thấy anh ta, thật tốt đẹp.


Karen rời mắt khỏi sách, nhìn về phía Ophelia, hỏi: “Cô có thấy đói bụng


không?”


“Đói bụng.”


“Hơi lạnh một chút, nhưng chắc là có thể ăn.” Karen lấy ra hai phần đồ ăn, đưa


một phần cho Ophelia.


“Tôi đi rửa mặt trước.”


“Được rồi, vậy để tôi đem đồ ăn đi hâm nóng.”


Chờ đến khi Karen bưng đồ ăn hâm nóng xong quay về về, Ophelia đã rửa mặt


xong, hai người tự mình ngồi lên giường mà dùng cơm.


“Rất xin lỗi, làm anh hôm nay cũng không ra ngoài được.” Ophelia nói.


“Không có việc gì, hôm nay tôi lúc đầu cũng không có ý định ra ngoài, nhịp


điệu cuộc sống mấy ngày này hơi quá phong phú, tôi muốn yên tĩnh một chú.”


“Vậy tôi đã quấy rầy sự yên tĩnh của anh rồi.”


“Không có, trên cơ bản thì vốn dĩ một người đàn ông lúc muốn hưởng thụ sự


yên tĩnh cũng sẽ không từ chối việc ở bên cạnh mình có một cô gái xinh đẹp


đang nằm ngủ.”


“Không phải sẽ cảm thấy rất khó chịu sao?”


Sau khi Ophelia hỏi xong câu này, cúi đầu xuống, giả bộ như đang tiếp tục dùng


cơm rất bình thường, chỉ là gương mặt hơi ửng đỏ lên một chút.


Vào một vài thời điểm, lời nói thô tục đúng là một phương pháp rất tốt để có thể


rút ngắn quan hệ giữa hai người, nó có thể dùng để thăm dò giới hạn cuối cùng


của mỗi bên, chỉ có điều Karen vẫn luôn rất chú ý mà không đùa kiểu này với


Ophelia.


Trái lại thì sẽ thỉnh thoảng tiếp vài câu với Peia và Fanny.


Karen mỉm cười nói: “Không sao, do cô quá mệt mỏi thôi mà.”


“Bây giờ tôi đã nghỉ ngơi tốt.”


“Trân trọng thể lực không dễ mà có này, có đôi khi bận rộn, đi ngủ cũng là một


chiến lược dự trữ.”


“Tôi cảm giác, anh đối xử với bọn họ, cũng không giống cách anh đối xử với


tôi.”


“A, có sao.”


“Tối hôm qua, tôi nhìn thấy bọn họ thân thể trần truồng mà cùng anh tắm suối


nước nóng.”


“Quan hệ giữa chúng tôi là đồng nghiệp, không, là chiến hữu, nếu như ngày nào


đó tôi bị thương, mặc kệ là ở chỗ nào, bọn họ đều sẽ lập tức giúp tôi cứu chữa,


trái lại, tôi cũng sẽ giống vậy.


Thật ra thì trong nhiệm vụ thứ nhất tôi phối hợp với bọn họ, đó là nhiệm vụ tiếp


đón cô, lúc ấy chúng ta đều ở trong phòng đối diện cô đấy, cô nhớ chứ.”


“Nhớ kỹ, cảm giác rằng anh lúc đó rất hạnh phúc, có hai cô gái xinh đẹp ngủ


cùng.”


“Lúc đó cô cứ nghĩ như vậy sao?”


“Đúng vậy đấy, mấy ngày trước khi trở về, vừa nghĩ tới lúc ban đêm anh sẽ


cùng bọn họ ngủ trên một cái giường, tôi lại bắt đầu cảm thấy khó chịu.”


“Đó là bởi vì công việc.”


“Anh cũng không cần phải giải thích với tôi, tôi cũng không phải là vị hôn thê


của anh.”


“Được rồi, thật xin lỗi.”


“Đúng rồi, là ai sắp xếp để anh đi xem mắt vậy, trong nhà anh thì lời nói của ai


có trọng lượng nhất?”


“Ông nội tôi.”


“Ông nội anh bây giờ ở nơi nào?”


“Cơ thể của ông ấy bây giờ gặp phải một vài vấn đề cho nên cũng không tiện để


gặp khách.”


“Thật xin lỗi.”


“Không có việc gì, trong tương lai không lâu thì cơ thể của ông ấy sẽ hồi phục


lại như cũ thôi, tôi tin chắc vào điều đó.”


“Đúng vậy, chắc chắn sẽ phục hồi như cũ.”


Ophelia rất mau ăn xong đồ ăn.


Karen thấy thế, xách ba cái thùng chứa đồ ăn và cơm đặt gần cửa đến, dùng


muôi lớn mà múc thêm cơm và thức ăn cho Ophelia.


“Có phải tôi ăn quá nhiều không?”


“Có thể ăn nhiều cũng là một việc may mắn đấy.”


“Thật sao?”


“Ừm, cuộc sống của gia đình có ổn hay không, đều phải xem con gái của nhà đó


có ăn uống mập mạp không.”


“Vậy cuộc sống lúc ở nhà của anh thế nào?”


“Không tốt, rất nghèo túng, tiền mua cà phê mỗi tháng đều là một khoảng chi


tiêu không nhỏ.”


“Đảo Ám Nguyệt cũng hỗ trợ phiếu điểm cho anh.”