MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 908: Không thể ngăn cản (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 908: Không thể ngăn cản (1)

1,283 từ · ~7 phút đọc

Tafman cảm giác được cảm xúc của con hung thú dưới chân mình vừa được làm


dịu lại trở nên hung bạo, đầu của nó bắt đầu bắt đầu nhanh chóng vung lắc, càng


thêm hơi thở cực nóng phun ra từ trong mũi, càn quét về phía đỉnh đầu của


mình, sương máu xung quanh bắt đầu thu về, sợi râu bắt đầu vung lên trên,


không tiếc hết thảy để gạt bỏ uy hiếp trên đỉnh đầu mình.


“Trận pháp xong chưa!” Tafman hô to với Zimar.


“Còn không có!”


Zimar hô to đáp lại, trận pháp cơ sở đã bố trí xong, nhưng vật liệu tăng cường


sức mạnh cho trận pháp vẫn chưa khảm xong, điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến


sức công phá của trận pháp sau khi được kích hoạt.


“Không còn kịp rồi, bắt đầu đi!”


Bốn phía xung quanh người của Tafman dựng lên một lớp vách ngắn Ánh Sáng,


giữ lại bả vai của trưởng lão Zimar, túm lấy ông ta rồi nhảy khỏi đỉnh đầu của


Dorons.


Nếu còn không rời đi, cũng không chỉ sức công phá của trận pháp không như


mong muốn, mà là trận pháp bố trí xong cũng sẽ bị phá hư, bởi vì giờ phút này


một mình ông ta cũng không đủ sức để ngăn cản cơn phát điên của Dorons.


Trưởng lão Zimar sau khi bị Tafman nắm người kéo đi, lập tức khởi động trận


pháp.


Trong chốc lát,


Một chùm sáng nổ đỏ rực hiện lên trên đỉnh đầu của Dorons!


“Oanh!”


Tafman và Zimar không thể rút lui đến khoảng cách an toàn kịp thời, bị vụ nổ


đánh văng ra, trước lúc rơi xuống đất, Tafman cắn răng kích hoạt năng lượng


Ám Nguyệt, sau lưng xuất hiện một luồng ánh sáng đỏ, kéo lấy người của


trưởng lão Zimar, cố ý để phần sau lưng của mình tiêp đất.


“Ầm!”


Sau khi hai người hạ xuống.


Tafman máu me khắp người, xương cốt trên người không biết đã gãy rời bao


nhiêu cái, thương thế của Zimar hơi nhẹ, nhưng ông ta vừa thở phì phò vừa nhìn


về phía Tafman.


“Tafman, cậu…”


“Chờ sau khi giải quyết xong việc này, ông có thể đi tố giác tôi.”


“Không, cậu hiểu lầm, ta sẽ không…”


Zimar lập tức giải thích.


Lúc này, một tiếng rít lên truyền đến.


Dưới vụ nổ dữ dội, cổ của Dorons hạ xuống dưới, bước chân tiến đến của nó,


rốt cục cũng ngừng lại.


…


“Thành công sao?” Trong mắt Ophelia lộ ra vẻ chờ mong.


“Chắc là thế.” Karen phụ họa nói, mặc dù anh cũng không có lạc quan như vậy.


“A, làm sao có thể.”


Một âm thanh xa lạ xuất hiện ở trên đầu của hai người.


Ophelia và Karen lập tức cùng nhau ngẩng đầu, sau một khắc, cơ thể Ophelia


trực tiếp bay lên phía trên không trung trong nháy mắt, chém một kiếm về phía


người kia.


Karen thì do dự, lần trước anh thật sự nghĩ lầm rằng đội trưởng đã lạc lối, cho


nên anh mới có thể ra tay đối phó với đội trưởng không chút do dự, một nhát


kiếm cuối cùng kia ngắm thẳng vào chỗ tim của đội trưởng.


Nhưng lần này, Karen sẽ không tin tưởng đội trưởng bị lạc lối, tự nhiên cũng đã


không còn chủ động ra tay.


Một bên là Ophelia, một bên là đội trưởng, Karen giúp ai cũng không ổn.


Đội trưởng liên tục tránh thoát mấy nhát kiếm Ophelia, Neo tựa hồ không có


hứng thú ra tay với Ophelia, mà là cười nói: “Nếu như ta là ngươi, cũng sẽ


không ra tay đánh nhau vào lúc này.”


“Đáng tiếc, ta không phải là ngươi.” Ophelia cầm kiếm chém đến lần nữa.


trong tay đội trưởng ngưng tụ ra một thanh kiếm Ánh Sáng, đỡ lấy nhát chém


của Ophelia, sau đó cả người nhanh chóng lui hẳn về phía sau, lúc Ophelia


chuẩn bị đuổi theo, bóng người của đội trưởng đang lui về phía sau đột nhiên


biến mất, sau đó xuất hiện ở sau lưng Ophelia.


Ophelia nhanh chóng thu thanh kiếm trong tay mình về, tránh sang bên cạnh để


phòng ngự.


Nhưng đội trưởng cũng không lựa chọn đánh lén, mà là một lần nữa lùi về phía


sau.


Karen thấy thế, chỉ có thể lách mình đến vị trí đội trưởng đang chuẩn bị lùi lại,


chuẩn bị ngăn chặn.


Đội trưởng tựa như đã cố tình để ý đến Karen, sau khi lùi người về sau lại cấp


tốc lao đến trước, lại cùng giao chiến với Ophelia, hai bên so kiếm hơn mười


chiêu, Ophelia bình tĩnh đối phó, chống đỡ tất cả.


“Ôi, sau lần giao thủ lúc trước, tiến bộ rất lớn nha.”


Lúc này Karen lại tới gần một lần nữa, bắt đầu ngâm tụng.


“Ai.”


Đội trưởng phát ra một tiếng thở dài, trên người bắn ra ánh sáng trắng chói mắt,


bức lui thế tấn công của Ophelia, cả người tránh ra xa, Karen dùng Trật Tự


Lồng Giam để chặn đội trưởng lại.


Nhưng ở chỗ đội trưởng để lại một con búp bê, lúc trước đội trưởng lấy được


hai con búp bê hình người từ chỗ của Phán Quyết Quan Luke, lúc chiến đấu với


Ophelia ở trên Đảo Rắn đã bị Ophelia dùng kiếm phá hủy, con búp bê này rõ


ràng thô sơ hơn nhiều, nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là do đội trưởng tự mình


làm, bộ dáng hơi xấu một chút, vào lúc này nó lại biến thành hình dáng của đội


trưởng, về phần bản thể của đội trưởng đã tránh ra một khoảng cách rất xa,


không biết biến mất ở nơi nào.


Trên bản chất, thực lực của đội trưởng nếu dùng để đối phó Ophelia thì chiếm


được ưu thế tuyệt đối, cùng với việc Karen cũng không thật sự chiến đấu, cho


nên là đội trưởng rất thong dong trong việc rời đi hay ở lại.


Ophelia rút kiếm chuẩn bị đâm rách con búp bê trên mặt đất;


Karen mở miệng nói: “Chờ một chút, nó giống như đang muốn nói gì.”


Ophelia thu lại kiếm, không có tiếp tục đâm xuống dưới.


“Ngươi thông minh hơn cô gái nhỏ này nhiều, ha ha, không hổ là thể xác mới


mà ta muốn lựa chọn, mặc dù trên người vẫn có mùi hôi thối của huyết mạch


Bernard.”


Búp bê hình người hiện ra hình ảnh của đội trưởng mở miệng nói chuyện,


“Nếu như không phải trong cơ thể ngươi có dấu ấn của tiểu thư Pall che chở,


nếu ta không do dự vì nể mặt của tiểu thư Pall, có lẽ lúc ấy đã thành công chiếm


đoạt thân xác của ngươi. Ai, cái cơ thể này bây giờ, rốt cuộc cũng hơi tàn tạ,


ngay cả da mặt cũng bị mất.”


Karen có chút dở khóc dở cười, đội trưởng đến lúc này vậy mà còn cố gắng


chấp vá giúp cho mình


Anh biết đội trưởng vì sao lại xuất hiện ở đây, bởi vì một mỉnh ngồi xem kịch


có chút buồn chán, sau khi hưởng thụ xong sự cô độc của một người, đội trưởng


bây giờ rất cần người để chia sẻ.


Đây chính là chỗ đội trưởng cảm thấy thú vị.


Rất nhiều thứ mà đội trưởng nói ra giống như đùa giỡn lúc trước, thật ra cũng


không phải là trò đùa, bởi vì đội trưởng vẫn luôn rất thực tế