MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 918: Trả thù (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 918: Trả thù (3)

1,178 từ · ~6 phút đọc

Những Thánh khí chôn cùng này, mình cũng không kịp nghiên cứu cách phong


ấn, chỉ cần dùng vài biện pháp là có thể cảm ứng được bọn chúng, thuận tay lấy


đi sẽ mang đến rất nhiều phiền phức theo sau.


Quan trọng nhất chính là, mục đích chủ yếu của mình vẫn là chính Bernard, với


lại Karen cũng không có ý định thả một mồi lửa để đốt cháy thi thể của Bernard,


đây quả thực là quá dễ dàng đối với Bernard.


Anh muốn tìm một nơi yên tĩnh không ai quấy rầy, từ từ từng bước.


Karen cởi thần bào trên người mình xuống, sau đó cởi thần bào lộng lẫy trên


người Bernard xuống, sau đó lại bọc Bernard vào trong thần bào Trật Tự của


mình, sau đó vác thi thể lên trên vai.


Do dự một chút, lại cảm thấy tư thế này cũng không tốt lắm, mặc dù mình đang


khiêng một người chết, nhưng Karen cũng không muốn để cho người ngoài thấy


mình đang khiêng một người chết.


Cuối cùng, hai tay Karen nắm lấy hai tay Bernard, vác ông ta lên trên vai.


Cả người hóa thành một làn khói đen, sau khi rời khỏi Cung Tưởng Niệm lại


hiện hình ra, sau khi ra đến ngoài đường, thở một hơi dài nhẹ nhõm, tiếp tục


cõng Bernard đi về phía của khách sạn Bernard.


Trên đường còn gặp phải một vài thần quan Trật Tự và võ sĩ Ám Nguyệt đang


rút lui về từ tiền tuyến, không ít người trong số bọn họ còn chào hỏi Karen, hỏi


thăm có phải đang cần giúp đỡ hay không, Karen đều đáp lại với mỗi người


rằng bạn của mình bị thương nên hôn mê, không có vấn đề gì lớn.


Lúc đi được nửa đường, Karen gặp phải một chiếc xe ngựa, Karen ngăn xe lại.


Trong xe có để không ít thứ, người đánh xe chắc hẳn là vừa mới chạy nạn trở


về, nhưng trở về rất kịp lúc.


Ngồi xe ngựa thì dễ dàng hơn, đợi đến lúc đến cửa khách sạn, người đánh xe


cho xe ngựa dừng lại.


“Đi vào.” Karen phân phó nói.


“Việc này, thưa ngài, chúng tôi là xe ngựa phía ngoài nên không được phép


vào.”


“Ta bảo ngươi đi vào.”


Người đánh xe chỉ có thể lựa chọn tiếp tục cho Độc Giác Thú của mình tiếp tục


tiến lên, hộ vệ canh giữ ngoài cửa khách sạn ít hơn rất nhiều, chỉ có bốn năm


người mặt đồng phục một vầng trăng lưỡi liềm đứng canh, bọn họ thấy xe ngựa


từ bên ngoài chạy vào, bước đến ngăn cản.


Karen mở ra cửa sổ xe, nhô người ra, quát lớn với bọn họ:


“Đồng đội của ta bị thương hôn mê, tránh ra cho ta!”


“Vâng, vâng thưa ngài “


“Vâng, thưa ngài.”


Xe ngựa được cho qua, dưới sự chỉ huy của Karen, người đánh xe cho xe chạy


vào trong sân.


Karen cõng Bernard xuống xe ngựa, người đánh xe vội vàng nói: “Chào ngài,


không cần đưa tiền xe, cảm tạ ngài đã bảo vệ Đảo Ám Nguyệt chúng tôi.”


“Bảo hộ các người không phải là ta.”


“Vâng vâng vâng, cảm tạ Trật Tự Thần Giáo vĩ đại.”


“Cũng không phải Trật Tự Thần Giáo.”


“A… Đó là ai?”


“Bọn họ có lẽ cũng không thèm để ý đến lời cảm tạ này đâu.”


Dorons vào khoảnh khắc cuối cùng dừng bước, để cho Karen cảm thấy kinh nể.


Nhưng chuyện giống vậy nếu như đặt mình vào trong, mình cũng không thể nào


nhân từ như vậy, có lẽ đây là do tín ngưỡng khác biệt.


Có điều, Philias, đúng là để cho mình thấy được cái gì gọi là Ánh Sáng thật sự,


cùng với những tàn dư Ánh Sáng mà mình đã từng tiếp xúc trước đây, bọn họ,


mới thật sự là tín đồ của Ánh Sáng.


Nếu Philias đã dùng cách của Ánh Sáng để theo đuổi ánh sáng, như vậy thì tiếp


theo, cũng nên đến phiên mình cách thức của Trật Tự để giữ gìn trật tự.


“Ngươi đi đi.”


Vẻ mặt người đánh xe vô cùng kinh ngạc, chỉ có thể cho Độc Giác Thú quay


đầu, chạy về phía cửa chính của khách sạn, bên trong toa xe, Karen để lại một


trăm phiếu Trật Tự xem như tiền đi xe.


Trong sân lúc này rất yên tĩnh, mặc dù lúc này Dorons đã quay đầu, nhưng các


nhân viên vẫn chưa trở về, có điều trong sân cũng không phải là không có


người, có ít người, cho dù có ở đây, thì cũng sẽ không quấy rầy người khác.


Ví như, Memphis vào giờ phút này đang ngồi ở trong bên cạnh hồ nước nhỏ


trong sân, cũng chính là cậu Eisen của mình.


Ông ấy bị đội trưởng sắp xếp nhiệm vụ, hỗ trợ dẫn phát ra xung đột, sau khi


xung đột phát sinh, ông ấy lại ẩn núp một khoảng thời gian, sau đó dựa theo sự


sắp xếp của đội trưởng, quay về khách sạn, cũng bởi vậy mà nửa đường bỏ qua


sự triệu tập của các tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật.


Thật ra thì hiệu suất tập hợp của tiểu đội rất thấp, đội trưởng không có mặt,


Karen cũng không có mặt, Memphis cũng không, ba người có thực lực mạnh


nhất trong đội đều vắng mặt, nhưng vấn đề cũng không lớn, bởi vì chủ giáo


Waffron chuyên về chức vụ hành chính, ông ta cũng không biết chuẩn bị đội


hình tấn công hay thiết lập trận pháp, tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật sau khi triệu tập


cũng bị phân chia đến các chủ giáo khác để làm việc, tiểu đội Neo không có đầy


đủ thành viên góp mặt cũng sẽ không làm ai chú ý.


Cậu Eisen đứng người lên, chủ động hỏi: “Là ai bị thương vậy?”


Là thần quan cao cấp, mỗi người đều sẽ biết một vài thuật pháp trị liệu cơ bản


đơn giản.


Karen không trả lời, mà là trực tiếp cõng Bernard vào trong phòng của mình,


sau khi vào phòng, trực tiếp vứt thi thể lên trên giường của đội trưởng.


Eisen cũng đi vào theo, trong tay cầm một quyển trục thuật pháp chuẩn bị thi


triển Thuật pháp Trị Liệu.


Karen không ngăn cản ông ta, chỉ là đi rửa tay rồi sau đó rót cho mình một ly


nước đá, uống liên tục mấy ngụm lớn.


Eisen tiên sinh lật thi thể của Bernard lên, thấy được mặt của Bernard, sau đó,


ông ấy dừng động tác lại.


Thật lâu sau, ông ấy nghiêng đầu nhìn về phía Karen, lại ngẩng đầu nhìn về


phía tranh chân dung của Bernard hầu như đều được treo trong mỗi căn phòng,


lại nhìn mặt của người nằm trên giường.


Karen mở miệng nói: “Chính là ông ta.”