MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 928: Thẩm Phán (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 928: Thẩm Phán (2)

1,013 từ · ~6 phút đọc

“Ngài có thích đảo Ám Nguyệt không?”


“Thích, thích khí hậu nơi này, rất hợp lòng người.”


“Bởi vì ngài đến từ Wien, khí hậu Wien, xin ngài tha thứ nếu tôi có lời nào mạo


phạm, so sánh với nơi đây thì Đảo Ám Nguyệt đúng là thiên đường.”


“Ta đồng ý với cách nói này của ngươi.”


“Ngài ắt hẳn cũng sẽ ưa thích sự hiếu khách của con người nơi này.”


“Ừm, đúng vậy, có điều, là người của đảo Ám Nguyệt, càng ưa thích ta hơn.”


“A, xem ra, vị tiểu thư nào đó ở trên đảo chúng ta có được phúc lớn như vậy có


thể cùng ngài chia sẻ một đoạn tình cảm đẹp đẽ sao?”


Hiển nhiên, Bernard biết rõ, đây là người phụ nữ thứ hai.


Karen cầm điếu thuốc trong tay, nhìn xem Bernard, nói: “Cô ấy gọi ngươi là tổ


tiên.”


“Là thông gia sao, a, hi vọng nó sẽ không để ngài thất vọng, cũng hi vọng ngài


có thể đối xử với nó thật tốt.”


“Ta biết, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai, cô ấy sẽ là tộc trưởng kế


nhiệm của tộc Ám Nguyệt.”


“Thật sao, a, trời ạ, đó có lẽ còn là huyết mạch trực hệ của tôi, thật tốt, điều này


có nghĩa rằng đã cũng cố thêm quan hệ giữa Trật Tự Thần Giáo và Đảo Ám


Nguyệt, càng thêm bền chặt không thể tách rời.


Tôi ngẫm lại, năm đó tôi có để lại ít bảo bối ở vài nơi, ngài có thể đến lấy chúng


về, đưa cho con cái của ngài sau này, con cái của ngài chính là kết quả của Trật


Tự và Ám Nguyệt.


Tôi thật sự thấy rất vui, thật đấy, không có việc gì so sánh được với việc khi tỉnh


lại biết được gia tộc của mình phát triển tốt như vậy mà có thể làm tôi vui mừng


hơn nữa.”


“Thật ra, ta và cô ấy quen biết nhau, đều là do vận mệnh.”


“Vầng trăng máu phát họa ra bước chân của ngươi. Mỗi một cuộc gặp gỡ tình


cờ, thậm chí là yêu nhau, đều là do ám nguyệt, là do vận mệnh cố ý đặc biệt sắp


đặt.”


“Ta cũng đã nói với cô ấy những lời giống như vậy.”


“A, có phải không, xem ra câu chuyện xưa của tôi đã sớm được lưu truyền ra


ngoài, hay là, là vì ngài vẫn luôn để ý đến đảo Ám Nguyệt chúng tôi.”


“Thật ra thì, là do người trên Ám Nguyệt đảo chú ý tới ta.”


“Đây là điều nên làm, tôi có thể cảm nhận được sự hơn người của ngài.”


“Bọn họ cho rằng, ta họ Ellen.”


“Ngài là người gia tộc Ellen, ngài và Pall là người cùng một gia tộc, vậy thì thật


sự là quá trùng hợp, ha ha, ai, thật tốt, xem ra hậu duệ của tôi đã thành công tạo


dựng mối quan hệ với gia tộc Ellen.”


“Bọn họ cảm thấy, ta kết hợp với cô ấy, chính là sự thể hiện và cái kết tốt đẹp


nhất cho câu chuyện tình yêu năm xưa của ngươi, cũng càng có thể thuận tiện


để cô ấy trở thành người thừa kế hợp cách nhất của tộc trưởng đảo Ám Nguyệt.”


“Ừm, đương nhiên, ngài còn có thân phận của Trật tự, tôi tin tưởng rằng, đảo


Ám Nguyệt sẽ phát triển được càng ngày càng tốt đẹp dưới bàn tay của hai


người.”


“Ừm.” Karen gảy tàn thuốc xuống đất, nói thêm vào, “Bọn họ cho rằng, ta là


hậu duệ của Pall.”


Bernard: “…”


Đây là lần đầu tiên, biểu cảm của Bernard mất đi sự tự chủ, không kiểm soát.


Bởi vì hắn sẽ lập tức liên tưởng đến một câu mà Karen nói lúc trước, “Sự thể


hiện và kết thúc cho câu chuyện tình yêu năm xưa”, lại thêm những lời tán gẫu


lúc trước làm nền, mở rộng ra thêm một khả năng.


“Ha ha, bọn chúng, còn nói gì với ngài rồi?”


Karen nghiêng mặt qua, nhìn Bernard, cười nói:


“Bọn họ lại còn nói, ta là hậu duệ của tiểu thư Pall và ngươi, ngươi nói xem, có


buồn cười hay không?”


“Đây thật là một sự hiểu lầm, bọn chúng cũng dám phỏng đoán thân phận của


ngài như vậy sao, ha ha, hiểu lầm, tuyệt đối là một sự hiểu lầm, giữa tôi và tiểu


thư Pall, thực sự yêu nhau, nhưng cũng không…”


“Đúng vậy a, đây là một việc hiểu lầm, sau khi Pall biết chuyện này, quả thực


giận điên lên.”


Bernard: “Cô… Cô… Cô ấy còn sống?”


“Không phải ngươi vẫn còn sống đấy sao, chả nhẽ cô ấy cũng không thể còn


sống?”


“Cô ấy cũng tới trên đảo rồi? Là do cô ấy để ngươi đưa ta ra đây sao?”


Lúc trước Bernard vẫn luôn sử dụng kính ngữ, lần này cũng đã quên sử dụng.


Có thể cảm giác được, hắn ta đối với việc Pall ở trên hòn đảo này, cảm thấy


cũng rất hoảng sợ.


Loại hoảng sợ này, không chỉ đến từ việc hắn ta biên tạo ra những câu chuyện


tình yêu kia có thể sẽ để cho Pall cảm thấy phản cảm, nguồn gốc thật sự hơn


vẫn là do…


Karen để ý rằng, ánh mắt của Bernard lúc này, lườm sang bên cạnh một chút,


hắn ta đang nhìn quan tài của Jenifer ở bên cạnh.


Điều này đủ để chứng minh, Pall năm đó, không chỉ tính tình không được tốt


lắm, càng quan trọng hơn là thực lực cũng rất mạnh mẽ.


Lúc trong nhà Pall cũng đã nói, chờ đến khi thực lực mình khôi phục, cô ấy sẽ


đến Ám Nguyệt đảo, đào mộ của Bernard lên, cô ấy cũng không có dự định làm


việc này một cách lén lút.


Karen lắc đầu, nói: “Cô ấy không đến, bây giờ đang ở nhà.”