MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 935: Ta, muốn tất cả (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 935: Ta, muốn tất cả (1)

1,048 từ · ~6 phút đọc

Ánh lửa Trật Tự màu đen chập chờn yếu ớt trên ngực của Bernard, nó cũng


không mang đến ánh chiếu sáng ngời, ngược lại khiến cho bầu không khí trong


hang động càng trở nên u ám hơn, lúc này ánh sáng và bóng tối như trở nên đảo


ngược.


Thời gian, từ từ trôi qua.


Trong khoảng thời gian này, Karen không nói gì, chỉ ngồi ở chỗ đó, ánh mắt


cũng không để ý đến Bernard, đương nhiên, cũng không cố ý tránh né, dường


như tất cả mọi việc xảy ra lúc này không liên quan gì đến mình, anh chỉ đơn


giản mà ngồi đó chờ “Củi” đốt hết.


Mấy lần Bernard muốn há miệng, nhưng vẫn ngậm miệng lại, các loại cảm xúc


đang giao thoa với nhau trong ánh mắt.


Người đã từng chết một lần, hắn ta thường sẽ không nghĩ thoáng hơn và sự sống


và cái chết, mà là sẽ càng sợ hãi cái chết xảy ra, nói cho đúng đó chính là sợ hãi


sự kết thúc.


Dựa trên một điểm này, Karen rất có quyền lên tiếng.


Anh biết, Bernard bây giờ chắc chắn cảm thấy rất giày vò…


Điều này không liên quan đến việc trước đây lúc còn sống hắn ta là một người


như thế nào, sự ám chỉ mà cái chết mang đến vào lúc này sẽ lột bỏ tất cả bề


ngoài của hắn, nội tâm của hắn bây giờ giống như một con rắn vừa phá trứng


mà chui ra.


Trừ điều đó ra, ngọn lửa Trật Tự đang cháy cần tiêu hao năng lượng linh tính


trong cơ thể của hắn, đây là một sự đau đớn có thể so với việc linh hồn bị đốt


cháy, bởi vì sự tồn tại của Bernard lúc này đó là dựa vào năng lượng linh tính


còn lại trong cơ thể.


Quả thật là có loại người với tín ngưỡng kiên định xem thường cái chết, nhưng


Bernard chắc chắn không nằm ở trong đám này.


“Ngươi là ma quỷ, ngươi là ma quỷ, ngươi là ma quỷ!”


Karen vẫn tiếp tục không hề bị lay động, khóe mắt của Bernard xuất hiện nước


mắt, chóp mũi tràn ra nước mũi, hắn không phải tiếp cận đến biên giới của sự


sụp đổ, hắn ta bây giờ đã tan vỡ.


Điều này đến nhanh hơn so với trong suy nghĩ của Karen.


Bởi vì Bernard chết rất “Bình yên”, khiến cho năng lượng linh tính giữ lại trong


cơ thể của hắn rất nhiều, nói cách khác, hắn còn có thể “đốt” trong thời gian rất


dài.


Như là Lão Saman lúc trước, có thể hoạt động trong thời gian gần ba ngày, bình


thường thì cơ quan trong cơ thể không đến giai đoạn suy yếu xảy ra vấn đề thì


khoảng tầm một ngày rưỡi, cho nên, cho dù lúc này trên ngực Bernard có ngọn


lửa Trật Tự đang cháy thì cũng có thể tiếp tục đốt gần năm tiếng.


Tuy nói rằng linh hồn và năng lượng linh tính không chỉ tương tự như nhau đơn


giản như vậy, nhưng nếu nói trong tình huống bình thường thì năng lượng linh


tính trong cơ thể có thể cháy lâu hơn linh hồn rất nhiều.


Nhưng bây giờ, mới chỉ có năm phút đồng hồ trôi qua.


Nếu dựa vào trên tỉ lệ này, Karen cảm thấy, Bernard chắc là có thể mắng thêm


từ mười lăm phút cho đến nửa tiếng, nhiều nhất là sau nửa tiếng đồng hồ, hắn ta


sẽ đau đớn mà cầu xin mình kết thúc hắn một cách thanh thản.


Người chưa từng thật sự trải qua sự trừng phạt cũng sẽ vĩnh viễn không biết


được sự giam cầm đáng sợ dường nào, mà sự tra tấn mà Bernard phải chịu lúc


này, gấp vô số lần sự cô độc.


Từ cơ thể, đến tâm hồn, từ lúc mới bắt đầu làm nền, phát triển đến bây giờ, một


bước tiếp lấy một bước, một điểm tiếp đến một điểm, từ từ phá vỡ phòng ngự


tâm lý của hắn.


Cuối cùng làm cho một kẻ có thể miễn cưỡng xem như một kiêu hùng đầy âm


mưu, tra tấn thành một người đáng thương nước mắt chảy đầy trên mặt.


Trước đây Karen thật sự không nghĩ tới, mình lại có tài năng như vậy.


Quả thật không nghĩ đến, bởi vì thứ mà anh biết vào đời trước, là để khuyên nhủ


những người đau khổ trong lòng và áp lực về tinh thần, lần này, xem như là một


sự thăm dò theo chiều hướng ngược lại.


Ừm, thăm dò ra hiệu quả rất cao.


Bernard mắng trong suốt hai mươi phút, sau đó, tiếng mắng của hắn ta bắt đầu


dần dần giảm xuống.


Hắn bắt đầu sợ hãi.


Trên đời này, thật ra có rất nhiều thứ khiến người ta sợ hãi hơn cả cái chết.


Hắn đã dần dần mất đi nhận biết của bản thân, suy nghĩ của hắn bây giờ trở nên


rất hỗn loạn, hắn không thể tự định vị được bản thân, vào lúc này hắn tựa như


đã bị ném xuống vực sâu không đáy, vẫn đang tiếp tục rơi xuống, dường như


chẳng cảm giác được điểm đến.


Vào lúc này Karen cũng xoay người lại một chút, đứng quay lưng về phía hắn,


triệt để không để cho hắn ở trong tầm mắt của mình.


Bởi vì Karen rất rõ, vào giờ này phút này, cho dù là ánh mắt của mình, cũng có


thể cho mang đến cảm giác an toàn và sự ấm áp cho Bernard, nhưng Karen rất


keo kiệt.


Anh hẳn là nên mang theo một quyển sách tới, bây giờ anh cần để cho Bernard


trông thấy mình đang chăm chú vào một việc khác, để Bernard nhìn rõ rằng,


mình vốn dĩ cũng không để ý đến hắn ta.


Không có cách nào khác, Karen chỉ có thể móc gói thuốc lá ra một lần nữa, rút


một điếu thuốc, châm thuốc.


Karen cố ý hút điếu thuốc này một cách thật thoải mái, hút đến say mê, hút đến


quên mình.