MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 937: Ta, muốn tất cả (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 937: Ta, muốn tất cả (3)

1,238 từ · ~7 phút đọc

“Xin người ban cho tôi, chủ nhân, xin người ban quan tài cho tôi, chủ nhân, chủ


nhân!”


“Ngươi không có tư cách này.”


“Tôi biết, tôi ti tiện, tôi súc vật, tôi hèn hạ, tôi…”


Karen đứng người lên, duỗi lưng một cái.


Bernard lập tức mở miệng hô: “Đám người kia tự xưng là Trầm Mặc Giả, bọn


họ là một tổ chức đã truyền lại suốt nhiều kỷ nguyên, sự tồn tại của tổ chức này


thậm chí còn xa xưa hơn so với thời gian tồn tại của rất nhiều giáo hội chính


thống!”


“Ta không tin.”


“Thật, bọn họ thật sự tồn tại, tôi vốn dĩ cũng không tin, nhưng trong hai người


tới tìm tôi, một vị là Quang Minh thần quan, một vị là… là… Vĩnh Hằng thần


quan, tôi có thể cảm giác được sự hùng mạnh của bọn họ, bọn họ mạnh đến


mức tôi không thể chống lại. Áp lực kinh khủng để cho tôi cảm thấy mình chỉ


như là một con sâu kiến ở trước mặt bọn họ


Một vị là Ánh Sáng, một vị là Vĩnh Hằng, Ánh Sáng thì không nói đến, Thần


quan Vĩnh Hằng cũng xuất hiện ở trước mặt của tôi, Vĩnh Hằng Thần Giáo đấy,


đây là giáo hội vốn đã tiêu vong từ hai kỷ nguyên trước rồi!”


“Bọn họ hùng mạnh như vậy, vì sao còn cần ngươi phải ra tay?


“Bởi vì bọn họ có quy tắc, không cách nào thật sự ra tay, bọn họ nói, bọn họ


đang chờ đợi chư thần trở về, đến lúc đó, bọn họ sẽ được chư thần ban ân.”


Thần Ánh Sáng trở về còn chưa nhắc đến, Thần Vĩnh Hằng cũng sẽ trở về sao?


Tổ chức như vậy, mục đích tồn tại của nó là vì cái gì, trông coi nhà cửa sao?


Karen rất rõ, chắc chắn Bernard cũng không biết gì nhiều về tổ chức này, hắn ta


chỉ là biết một chút tin tức bên ngoài.


“Bọn họ hứa hẹn với tôi, khi chư thần trở về, tôi cũng sẽ nhận được ban ân, tôi


dùng thân phận tộc trưởng Ám nguyệt, lãnh đạo Ám Nguyệt dung nhập và Tân


Ánh Sáng Thần Giáo, tôi sẽ trở thành trưởng lão của Tân Ánh Sáng Thần Giáo,


nhận được sự dẫn dắt của Thần!”


“Tại sao ngươi lại vì vậy mà động lòng?”


Nếu dựa theo tính cách của Bernard, nếu đối phương đã cho biết bọn họ không


thể ra tay can thiệp, vậy thì tại sao mới gặp lần đầu thì Bernard đã can tâm tình


nguyện cúi đầu?


“Bởi vì… Bởi vì tôi đã nhìn thấy Thần Ánh Sáng!”


Ánh mắt của Karen nhưng lại.


“Thần… cười với tôi.”


Cách nói này có chút trừu tượng.


“Tôi thật sự đã nhìn thấy, nhưng tôi không biết nên dùng ngôn ngữ như thế nào


để hình dung, nhưng tôi thật sự đã nhìn thấy, tôi nhận được sự khẳng định đến


từ Thần Ánh Sáng, lúc Ánh Sáng ảm đạm, biến thành Ám Nguyệt, con đường


tương lai của tôi trong nháy mắt trở nên rõ ràng!”


Thôi miên sao?


Ảo cảnh sao?


Không phải, Bernard không dễ dàng bị lừa gạt như vậy, vậy thứ mà hắn ta thật


sự đã nhìn thấy là cái gì?


Karen không tin đó là Thần Ánh Sáng, nhưng đối phương làm sao có thể khiến


cho người như cấp bậc của Bernard trong nháy mắt đã tin phục?


Karen không khỏi nghĩ đến mình, nếu như để cho mình đi đóng vai Thần Trật


Tự giáng thế, độ khó có vẻ thấp hơn rất nhiều.


Cho nên, bên trong thứ đã lừa gạt Bernard, có một phần nào đó là thật sự.


Mặt khác, bên trong tổ chức này lại có thần quan Ánh Sáng và Vĩnh Hằng, lại


có thể bị Bernard dùng hai chữ “Hùng mạnh” để hình dung, nói rõ rằng tổ chức


này thần bí và siêu nhiên.


Karen cảm thấy có chút đau đầu, bây giờ anh cũng không phải rất muốn suy


nghĩ đến những chuyện này, thậm chí, rất mâu thuẫn khi chạm đến loại tổ chức


như vậy, sự tồn tại của nó, mục đích đã biết bây giờ đó tựa như là để thanh trừ


tất cả những người giống như Philias và mình.


Trầm Mặc Giả… Giữ sự yên lặng đối với Thần quyền sao?


Ai dám phát ra tiếng, thì xóa bỏ người đó?


Giáo hội chính thống có biết đến tổ chức này hay không? Chắc hẳn cũng là bí


mật tối cao, sau khi trở về mình có thể điều tra ra được gì không?


Đội trưởng chắc chắn là không biết, bởi vì Philias chỉ biết là Bernard phản bội


bọn họ, vô ý thức mà cho rằng đây là hành vi qua cầu rút ván.


Như vậy, có nên nói cho đội trưởng biết về việc này hay không?


“Thần Ánh Sáng đưa cho tôi lời hứa hẹn, để cho tôi vào ngày 10 tháng 10 năm


1735 theo lịch Ám Nguyệt, đến tế đàn ở Đảo Hắc Cơ, nghênh đón sự dẫn dắt


của Thần, thần sẽ thực hiện mọi lời hứa hẹn!


Bởi vì thời gian còn hơn một trăm năm, bọn họ đồng ý giúp tôi sắp xếp việc yên


nghỉ chờ đợi, nhưng tôi từ chối, bởi vì khi đó Philias vừa lúc đã nuôi dưỡng ra


được loại côn trùng có thể giúp người ta an nghỉ.”


Lịch Ám Nguyệt…


Karen bắt đầu tính toán trong lòng, nói cách khác, còn ba năm nữa?


Cho nên, thời gian thức tỉnh của Bernard bị mình thay đổi sớm ba năm.


Một tổ chức tên là Trầm Mặc Giả, phái ra hai vị thần quan mạnh mẽ, một Ánh


Sáng và một Vĩnh Hằng, tìm tới Bernard, còn để Bernard nhìn thấy Thần Ánh


Sáng.


Ở phần nhìn thấy “Thần Ánh Sáng”, Karen còn có nghi vấn, anh cũng không tin


Thần Ánh Sáng sẽ thật sự xuất hiện để làm chuyện như vậy, nhưng tình huống


và không khí lúc đó, làm cho Bernard bị thuyết phục.


Không, còn có một vấn đề.


Bọn họ nguyện ý cung cấp phương pháp an nghỉ cho Bernard, nhưng bởi vì lúc


ấy Philias nghiên cứu ra loại côn trùng có tác dụng tương tự, cho nên hắn ta mới


từ chối.


Karen đương nhiên biết rõ, Bernard chắc chắn tin tưởng vào nhân phẩm của


Philias, cũng biết rõ Philias là một bậc thiên tài, cho nên hắn ta rất tin tưởng vào


thành quả nghiên cứu của Philias.


Bởi vì chính mình đã có, cho nên từ chối.


A,


Nếu nói về việc cò kè mặc cả,


Việc mà người khác muốn sắp xếp giúp mình, tự bản thân mình có thể sắp xếp


được, cũng phải nên bồi thường mình ở những mặt khác mới đúng chứ?


Thế nhưng là, vì sao Bernard còn không nói ra chuyện này, bây giờ hắn đã ở


trong tình cảnh này, không có khả năng còn việc gì giữ lại mà giấu diếm mình


cả.


Nếu vẫn còn giữ lại, dù chỉ là một chi tiết vô cùng nhỏ bé, đây cũng có nghĩa


rằng hắn ta không thẳng thắn tuyệt đối, giống như là…


Karen khẽ nhíu mày.