MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 950: Bị phát hiện (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 950: Bị phát hiện (2)

1,184 từ · ~6 phút đọc

“Cô thường xuyên đến quán này ăn cơm sao?” Karen hỏi.


“Cũng bình thường thôi, nửa số ông chủ của các quán ăn ở con đường này đều


biết tôi.” Ophelia rất thẳng thắn nói, “Luôn luôn ăn cùng một quán ăn thì cũng


không thú vị lắm.”


Hai chén nước được bưng lên trước, màu đỏ tươi, phía trên có phủ một món da


cá.


Cái này… trong chốc lát Karen cũng không xác định rằng đây rốt cuộc là nước


canh hay là nước uống.


Ophelia bưng chén lên, uống một ngụm, sau đó rất là thỏa mãn mà phát ra một


tiếng thở nhẹ.


Karen do dự mà bưng chén lên, dùng miệng thổi lớp da cá qua một bên, sau đó


uống một ngụm, không có mùi cá tanh một chút nào, ngược lại rất là ngọt, mà


lại cũng không phải vị ngọt của đường, mà là loại ngọt tự nhiên nhẹ nhàng thoải


mái kia.


“Dễ uống, làm từ gì vậy?”


“Xem như là một loại rượu trái cây, nhưng lúc cất rượu, bên trong sẽ có một loại


thủy sinh sống ở bên trong, loại rượu này cũng không tìm được ở những nơi


khác.”


“Uống vào cũng không giống rượu.”


“Bởi vì có thể lựa chọn độ rượu, tôi chọn nhẹ.”


“A, thì ra là như vậy.”


Ông chủ mang thức ăn lên rất nhanh, khác với chỗ mà Karen ăn cùng với Leon


và Laure lần trước, nơi này không phải dùng mâm lớn để đựng thức ăn, mỗi


món đều trông rất tỉ mỉ, cố gắng giữ lại hương vị vốn có của nguyên liệu.


“Món ăn ở đây chắc là rất hợp khẩu vị của anh.”


“Đúng thế.” Karen lại nhấp một ngụm rượu trái cây, “Mặc dù bình thường cũng


thích khẩu vị đậm đà một chút, nhưng ngẫu nhiên cũng nên thay đổi khẩu vị.”


“Vậy ở Wien anh ăn uống như thế nào?”


“Cũng ăn ở ngoài giống như bây giờ, công việc khá bề bộn, trên phương diện ăn


uống thì cũng chỉ có thể chấp nhận như vậy.”


Ophelia cười cười, không nói chuyện.


Karen rất nhanh đã ăn no, nhưng Ophelia có vẻ chỉ vừa mới bắt đầu.


Ophelia ăn uống cũng không ngấu nghiến như hổ đói, khi bắt đầu ăn thì cũng sẽ


không dừng lại, có cảm giác rất theo tiết tấu mà bóc vỏ rồi đưa vào miệng từ từ


nhai nuốt, không vội vàng, nhưng cũng không chậm.


Karen lại uống một ngụm trái cây, tốt nhất lúc trở về thì có thể mang theo một


thùng, cũng không biết trận pháp dịch chuyển của Trật Tự Thần Giáo có thu


thêm phí dịch chuyển hành lý có trọng lượng nặng hay không.


Lúc này, ngoài tiệm có một người thanh niên trẻ tuổi bước vào, trên người mặc


thần bào của Luân Hồi Thần Giáo, hắn ta vừa bước vào đã nhìn thấy Karen


đang ngồi trong góc xó xỉnh của quán, nói đúng hơn đó là nhìn thấy thần bào


trên người Karen.


Hắn ta ngồi xuống, cô gái phục vụ lúc nãy lập tức chạy đến ngồi xuống trước


mặt, hai người bắt đầu trò chuyện rất vui vẻ, chắc là đã biết nhau từ trước, hơn


nữa nhìn động tác tay chân của cô phục vụ kia, rõ ràng là có ý với người thanh


niên này.


Tiếng nói chuyện của hai người cũng không lớn, nhưng trong tiệm cũng chỉ có


vài người, cho nên âm thanh trò chuyện vẫn rất rõ ràng.


Cô gái tìm hiểu những chuyện thú vị bên ngoài từ người thanh niên này, người


thanh niên cũng không ngừng kể chuyện cho cô gái kia nghe, trong lời nói của


hai người lộ ra rõ ràng ý định sau này sẽ cùng sống ra của hai người.


Xem ra, đây là dự định lúc rời đi rồi dẫn con gái của người ta đi theo luôn.


Tiến độ của tên này thật là nhanh.


Karen quay đầu trông thấy ông chủ ngồi ở phía sau quầy, lau dọn chén dĩa, ánh


mắt của ông ấy có chút cô đơn.


Chỉ chốc lát sau, cô gái đi vào trong buồng, thay một bộ quần áo rồi bước ra,


sau đó rất vui vẻ mà đi cùng với tên thần quan Luân Hồi Thần Giáo kia ra


ngoài, chắc hẳn là đi hẹn hò


Từ đầu đến cuối, tên thanh niên cũng không thèm nói một câu nào với ông chủ,


cho dù hắn ta dắt con gái của ông ấy ngay trước mặt.


Karen cầm lấy cái bình đi đến trước mặt ông chủ, nói: “Ông chủ, rót đầy rồi


đóng kín lại giúp tôi, tôi muốn mang về cho bạn bè nếm thử.”


“A, được rồi.”


Ông chủ nở nụ cười, rót rượu trái cây giúp Karen xong lại rất tỉ mỉ giúp Karen


đóng kín lại miệng bình, còn hỏi:


“Cần lấy thêm ly không?”


“Không cần.”


“Được rồi, của ngài đây, xem ra ngài rất thích uống thứ này.”


“Đúng vậy, uống rất ngon.”


“Lema nhà tôi cũng rất uống thứ này, nhưng sợ là sau này nó cũng khó mà uống


được.”


“Đó là con gái của ông sao?”


“Đúng vậy, là con gái của tôi, nó đang yêu đương với vị quý nhân của Thần


Giáo, vị quý nhân kia muốn dẫn nó đi theo cùng, nó cũng rất vui, tôi… Tôi cũng


rất vui, hi vọng nó có thể hạnh phúc.”


Trong giọng nói của ông chủ tràn đầy sự không nỡ.


Nhưng đối với cư dân của hòn đảo này nhất là người trẻ tuổi, điều kiện vật chất


ngược lại là thứ yếu, đời sống của ông chủ cũng không tính là phú ông gì,


nhưng chắc chắn vẫn rất tốt, nhưng là người trẻ tuổi rất tò mò về tình yêu và thế


giới bên ngoài, thường thường có thể để cho bọn họ không tiếc bất cứ thứ gì,


nếu có thời cơ, thì họ chỉ hận không mọc thêm một đôi cánh để bay ra ngoài.


Về điều này thì bản thân Karen cũng không ngoại lệ, nếu không mình vì sao


không chịu ở Nhà Tang Lễ tiếp tục làm việc đây?


“Chúc cô ấy hạnh phúc.”


“Cảm ơn ngài, dù sao thì tôi cũng sẽ cố gắng chuẩn bị tiền mua vé tàu biển cho


nó, ở chỗ tôi có tiết kiệm một khoản phiếu điểm, đến lúc đó sẽ cùng đưa cho nó.


Thật ra thì trong lòng tôi cũng không nỡ để cho nó đi, nhưng tôi cũng không


cách nào có thể ngăn cản nó, ngài có thể hiểu được sao?”


“Có thể hiểu được.”


Lúc này thì Ophelia cũng đã ăn xong, cô ấy lấy ra mấy đồng tiền vàng, để lên


bàn, đứng người lên, nhìn Karen một chút, đi ra ngoài.


Karen cùng đi ra ngoài theo, Ophelia đứng ở bậc thang trước cửa mà chờ anh,


hai người quay về theo đường cũ.