MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 962: Ông nội (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 962: Ông nội (4)

1,112 từ · ~6 phút đọc

Lúc này, một đôi mắt hiện ra bên cạnh bậc thang, Con Mắt Ám Nguyệt mở ra,


chiếu xuống ánh sáng giống như một bàn tay thực chất, đẩy về phía Comer.


Comer đứng vững, cũng không lui bước.


Mà cặp mắt kia, vậy mà đường viền bên ngoài của nó đang mở rộng và biến


đổi, giống như là đang viết vẽ nguệch ngoạc ra một hình ảnh để bổ trợ cho đôi


mắt kia.


Lúc này hiện ra hình ảnh của một người phụ nữ mặc trang phục bản địa của Ám


Nguyệt, con mắt của cô ta, chính là Con Mắt Ám Nguyệt.


“Ám Nguyệt?” Comer ngây ngẩn cả người, “Trên người của ngươi có huyết


mạch Ám Nguyệt!”


Karen cũng ngây ngẩn cả người, người phụ nữ này, là thần linh của Ám


Nguyệt?


Người trên Đảo Ám Nguyệt tín ngưỡng Ám Nguyệt, sự tồn tại của nó là hóa


thân của Thần linh? Vì cái gì trên ghi chép sách vở của đảo Ám Nguyệt cũng


không nói về việc này?


Bên trong tác phẩm văn học của Đảo Ám Nguyệt ngược lại sẽ so sánh Ám


Nguyệt với một người phụ nữ, nhưng đó cũng không phải thật sự nói đến hệ


thống tín ngưỡng.


Không, không đúng.


Karen bỗng nhiên hiểu ra, lịch sử phát triển của đảo Ám Nguyệt thật ra cũng


không phải dài lắm, lịch sử huy hoàng thì càng ngắn, mà phía trên vùng biển


này, vẫn luôn xuất hiện một vầng trăng Ám Nguyệt, có lẽ trước khi Đảo Ám


Nguyệt xuất hiện văn minh thì nó đã sớm tồn tại.


Cho nên, ám nguyệt là có Thần Linh tồn tại, nhưng ở bên trong hệ thống tín


ngưỡng đảo Ám Nguyệt, bọn họ bị đứt gãy.


Lại liên tưởng đến việc Nguyệt Nữ Thần Giáo muốn dung hợp Ám Nguyệt vào


hệ thống của mình, bọn họ, là vì sớm biết Ám Nguyệt đại diện cho Thần linh rồi


sao?


Comer chịu áp lực, tiếp tục bước bên trên.


“Nếu ngươi không sử dụng tín ngưỡng Trật Tự thì sẽ không cách nào ngăn cản


bước chân của ta, ta thậm chí không cần sử dụng dấu ấn của Cánh Cổng Luân


Hồi!”


Lập tức,


Ánh mắt của Comer trừng một cái, trên mặt lộ ra vẻ hốt hoảng, bởi vì ở trên bậc


thang, xuất hiện một bóng người tỏa ra ánh sáng thần thánh.


“Tín ngưỡng Ánh Sáng?!”


Sức mạnh Ánh Sáng, trực tiếp bắn về phía của Comer.


“Luân Hồi!”


Sau lưng Comer, xuất hiện bóng dáng của một cánh cổng, hai luồng năng lượng


tín ngưỡng tiến hành đấu tranh, Comer cũng không cách nào lại nâng bước chân


của mình lên


“Ngươi lại là tàn dư của Ánh Sáng, ha ha ha, đây chính là bí mật mà ngươi


muốn che giấu sao, ngươi lại là tàn dư Ánh Sáng giấu ở bên trong Trật Tự Thần


Giáo!”


Comer không chỉ không tiếp tục tiếp tục đi tới, cả người vậy mà nhanh chóng


lùi về phía sau, ánh sáng màu nâu xám vốn đang lan ra khắp nơi cũng vào lúc


này co lại.


Hắn không còn lựa chọn tiếp tục đối kháng, hắn muốn rời khỏi cơ thể của


Karen, chỉ cần hắn có thể rời đi, dù là vứt bỏ Peder, Karen cũng không dám tổn


thương Peder, bởi vì hắn đã nắm giữ bí mật Karen.


Một tên thiên tài Ánh Sáng, giấu ở bên trong của Trật Tự, ha ha!


Karen phát giác được ý đồ đối phương nhưng cũng không sốt ruột, nếu như đối


phương ở bên ngoài quyết đấu cùng với mình thì sẽ rất phiền phức, nhưng đối


phương chủ động tiến vào trong cơ thể của mình, nếu như mình còn không xử


lý được đối phương, vậy thì rất có lỗi với con chó nhà mình.


Cho nên, hai mắt Karen nhắm nghiền.


Lúc Comer co lại thành một vòng sáng chuẩn bị thoát ly khỏi cơ thể này, chợt


phát hiện, Karen xuất hiện ở phía trên ông ta, không, nói chính xác là phía trên


xuất hiện một cái vòm tròn, bóng người của Karen giống như là trở nên to lớn


vô hạn, ánh mắt của anh từ từ mở ra, từ phía trên, quan sát hắn bên dưới.


Một sợi xiềng xích màu đen to lớn và uy nghiêm xuất hiện, bắt đầu xoay tròn,


đây là… biểu tượng của Trật tự!


Comer phát ra gào thét: “Làm sao có thể, kẻ tín ngưỡng Ánh Sáng, làm sao còn


có thể có được Trật Tự!”


Khi con mắt của Karen hoàn toàn mở ra, Xiềng Xích Trật Tự bay thẳng về phía


cái vòng sáng kia, hình ảnh của Cánh Cổng Luân Hồi lại xuất hiện, dưới sự tác


động của Xiềng Xích Trật Tự đã hoàn toàn vỡ tan.


“Không không có khả năng…”


Vòng sáng do Comer hình thành bắt đầu vỡ tan thành từng điểm sáng nhỏ.


Lúc này, bên ngoài cũng đang xảy ra thay đổi, đó chính là Karen đứng yên


không nhúc nhích ở nơi đó, chiếc nhẫn trên ngón áp út trái bỗng nhiên chớp lên,


một tấm mặt nạ màu bạc xuất hiện ở trên mặt Karen.


Cao cao phía trên, từ sau lưng Karen, xuất hiện bóng người của một ông lão,


ông ấy vô cùng già nua, nhưng thân hình của ông ta lại vô cùng to lớn.


Hệ thống tín ngưỡng của Thủy tổ Ellen là Karen mượn đến từ quan hệ cộng


sinh với Pall, nhưng bản thân anh cũng có hệ thống tín ngưỡng của gia tộc


mình.


Là do Dis dùng nghi thức huyết tế, chuyển hệ thống tín ngưỡng giáo hội trở


thành hệ thống tín ngưỡng gia tộc, lại trực tiếp để vào trên người của mỗi


Karen.


Hệ thống tín ngưỡng gia tộc Inmerais, địa vị của Dis tương đương với Thủy tổ


Ellen, mà Karen, thì là người thừa kế duy nhất đời thứ hai.


Ông lão duỗi tay ra, chộp về những điểm sáng, lập tức, vốn dĩ những điểm sáng


đang vỡ tan bốn phía ngưng tụ lại, một Cánh Cổng Luân Hồi tương đối nhỏ và


mơ hồ lại hiện ra.


Ngay sau đó, ông lão tiện tay hất lên, dấu ấn của Cánh Cổng Luân Hồi kia bị


đưa đến trước mặt Karen.


Rất tùy tý, giống như là ném cho cháu mình một món đồ chơi mà nó ưa thích.


Karen kinh ngạc mà nhìn vào bóng người già nua kia,


Lẩm bẩm nói:


“Ông nội.”