MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 998: Bổ đao (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 998: Bổ đao (1)

1,334 từ · ~7 phút đọc

“Thiếu gia từng kể cho chúng ta nghe ngài ấy đã nhìn thấy cảnh tượng sau ba ô


cửa sổ ở trong không gian sâu thẩm của đại não Ranedal, cô nói xem, tình


huống trước mắt có giống với cảnh tượng đằng sau ô cửa thứ ba kia không?


Ranedal giết chết Hải Thần, người đứng phía sau là Thần Trật Tự.


Ranedal, Kevin;


Hải Thần, tín đồ Hải Thần giáo;


Thần Trật Tự…


Giờ này khắc này, thời khắc kia.


Tôi muốn ghi chép lại.”


Alfred lấy quyển bút ký nhỏ của mình ra, bắt đầu ghi chép, không phải dùng


văn tự, mà là dùng cách phác hoạ.


Pall quay đầu thấy cảnh này, nghi ngờ nói: “Này yêu tinh radio, ngươi học vẽ


tranh lúc nào thế?”


“Đã học được từ rất sớm, là làm chuẩn bị cho việc thiết kế tranh vẽ trên tường


sau này.”


“A hiểu rồi, dựa theo ý của ngươi, ngươi cũng cảm thấy Karen có quan hệ với


Thần Trật Tự, nhưng bản thân cậu ta không chịu thừa nhận.”


“Thiếu gia là thiếu gia, Thần Trật Tự là Thần Trật Tự, ta cho rằng thiếu gia biết


rõ mình là ai, không cần bất cứ sự nghi ngờ nào… Bởi vì, điểm bắt đầu của mọi


tư tưởng, đều xuất phát từ câu hỏi Ta là ai.”


“Cho nên, tất cả mọi việc đều là trùng hợp? Vậy tại sao sẽ có trùng hợp nhiều


lần như vậy?”


“Bởi vì lão gia Dis là thẩm phán quan Trật Tự Thần Giáo, bởi vì thiếu gia tiếp


xúc và làm quen với Trật Tự Thần Giáo sớm nhất, càng bởi vì, thiếu gia cuối


cùng quyết định đi lên con đường của Trật Tự.


Không phải thiếu gia giống với Thần Trật Tự, cũng không phải thiếu gia có gì


liên hệ với Thần Trật Tự, ví như khái niệm luân hồi chuyển thế của Luân Hồi


Thần Giáo, thiếu gia vẫn luôn rất khinh thường nó.


Trên người thiếu gia sở dĩ sẽ phát sinh nhiều sự trùng hợp như vậy với Thần


Trật Tự, bởi vì thiếu gia cất bước trên con đường của Trật Tự.


Cũng không phải là nói thiếu gia giống với Thần Trật Tự, nếu như nhận định


Thần Trật Tự là một chức vị, mà không nhắc đến vị đã thành lập ra Trật Tự


Thần Giáo vào kỷ nguyên trước, như vậy đơn giản là thiếu gia cùng vị kia, đi


trên một con đường giống nhau.


Bọn họ đều rất giống với chức vị Thần Trật Tự này, đều hướng đến gần chức vị


Thần Trật Tự này, mà không phải thiếu gia có gì sự dính dáng gì với vị Thần


Trật Tự kia.”


“Thật khó khăn cho ngươi, thế mà có thể tìm ra một chuỗi lý luận để trình bày


rõ ràng đến như vậy, nhưng nếu như suy nghĩ của ngươi là sai lầm thì sao?”


Alfred lơ đễnh lắc đầu, nói:


“Cho dù thiếu gia thật sự là Thần Trật Tự chuyển thế, chỉ cần thiếu gia cho rằng


mình không phải, vậy thì ngài ấy không phải.


Vấn đề này có thể rất phức tạp, dù viết ra vô số quyển sách dùng toàn bộ kỷ


nguyên để nghiên cứu thảo luận cũng đều không thể đưa ra một kết luận chính


xác;


Nhưng vấn đề này cũng có thể giải quyết rất đơn giản, đơn giản như là hai mặt


ngửa sấp của một đồng tiền xu chính, ném một cái thì sẽ nhận được đáp án.”


“Ném tiền xu, vậy thì có nghĩa gì?”


“Đúng vậy, cho nên thiếu gia từ lúc vừa mới bắt đầu đã bỏ đi công đoạn ném


tiền xu.”


Alfred khép lại quyển bút ký, quay người, mặt nhìn về một hướng khác, ở nơi


đó, có một đám tín đồ Hải Thần Giáo đang lao về phía này.


“Ngươi đang muốn giúp Karen cản bọn chúng lại?” Pall hỏi.


“Tôi muốn thử một chút.”


“Nhưng ngươi quên, lúc ngươi giúp Karen khống chế tên sai vặt kia, cũng


không có cách nào khống chế hắn ta mà không gây ra tiếng động gì.”


“Đúng vậy, không sai, nhưng điều kiện tiên quyết của lần trước là không một


tiếng động, thật ra nếu như vào thời điểm này có rít gào lên thì cũng không quan


trọng như vậy.”


“Xem ra, ngươi rất có tự tin.”


“Đương nhiên, thế nhưng tôi từng đánh ngang tay với lão gia Dis đấy.”


“Ha ha, meo.”


“Ha ha.” Alfred cũng cười, “Đã thật lâu không có đánh nhau, lần trước khi đối


mặt với người thừa kế của Tộc Thủ Mộ kia, thật ra cũng không đánh nhau.”


“Được rồi, yêu tinh radio, ta sẽ cổ vũ cho ngươi.”


“Tạ ơn, tiểu thư Pall xinh đẹp.”


Đúng lúc này, bên trên bầu trời liên tiếp bắn ra những viên đạn tín hiệu, mỗi


một viên đạn tín hiệu đều nổ ra hình thù khác nhau trên bầu trời, tượng trưng


cho huy hiệu đặc trưng của mỗi tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác nhau.


Thật ra thì huy hiệu của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật cũng không có hạn chế, hoàn


toàn có thể căn cứ theo sở thích của mỗi tiểu đội mà phát huy.


Lúc từng viên đạn tín hiệu khác nhau được bắn lên, lập tức tạo ra ảo giác rằng


hòn đảo này đã bị bao vậy bởi không biết bao nhiêu tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật.


Mà đám người của Hải Thần Giáo đang chạy về hướng này, ngoại trừ tên cầm


đầu “Dante” kia vẫn còn tiếp tục chạy về hướng này thì những người còn lại


toàn bộ đều thay đổi phương hướng, chạy vào trong khu chợ dân sinh.


Pall mở miệng nói: “Ta đoán là vị đội trưởng kia sai người thả tín hiệu, ta cũng


không cảm thấy ngoài ý muốn gì nếu trên người của vị đội trưởng kia có đạn tín


hiệu của những tiểu đội khác.”


Alfred nhẹ gật đầu, nói: “Tôi cũng cho rằng như vậy, được rồi, tôi phải đi xuống


dưới thôi.”


“Cẩn thận.”


“Không có việc gì, có rất nhiều loại phương thức để ngăn cản, tôi sẽ lựa chọn


phương án an toàn nhất.”


Nói xong, Alfred tung người nhảy xuống, hai con ngươi rực đỏ cũng không phải


màu sắc của máu đỏ, mà là một màu đỏ sẫm như rượu vang.


Dante dừng bước, nhìn Alfred, đồng thời đưa tay gỡ xuống một cây trường


cung từ sau lưng mình.


Hai người không giao lưu chút nào, rất nhanh, Dante đã giương cung lắp tên,


một mũi tên trông như vô hình mà lại tồn tại tạo thành bởi hơi nước lao về phía


Alfred.


Alfred nhích người sang, tránh né, mà mũi tên kia đã bay qua trong giây lát lại


quay trở về, trực tiếp xuyên thủng cơ thể Alfred từ phía sau.


Alfred che ngực, máu tươi ào ạt chảy ra, cả người khom xuống quỳ một chân


trên đất.


“A…”


Dante thu hồi trường cung, thân hình tiếp tục di chuyển về phía trước, hắn


muốn đi tiếp ứng Eno, người của Trật Tự Thần Giáo tới đây nhanh hơn quá


nhiều so với trong tưởng tượng của bọn chúng, bọn chúng nhất định phải lập


tức rời khỏi hòn đảo này ngay.


Nhưng mà, khi cơ thể của Dante vừa vọt qua bên người của Alfred, khóe mắt


Dante liếc qua người trúng mũi tên của mình đang quỳ rạp xuống đất chờ đợi


cái chết kia, vào lúc này thân thể của Alfred vào lúc này đang tan chảy ra.


Lập tức, trước người Dante lại xuất hiện bóng dáng của Alfred, hai con mắt của


anh ta tựa như có thể thôn phệ tất cả tia sáng, tạo nên vùng tối tăm tuyệt vọng.