Phó Kỳ và Kiều An đến khu công nghiệp cũ vào đêm. Khu vực này rộng lớn, tối tăm và gần như bị bỏ hoang, hoàn hảo để che giấu một bức tượng nặng 200 năm tuổi.
"Chúng ta phải cẩn thận," Phó Kỳ cảnh báo, cài lại khẩu súng lục. "Bức tượng có kích thước và trọng lượng lớn. Nếu nó di chuyển nhanh, sức mạnh vật lý của nó là cực kỳ nguy hiểm."
"Hắn sẽ không lộ diện dễ dàng. Hắn đang săn mồi," Kiều An nói, tay cầm một chiếc la bàn cũ kỹ có kim liên tục quay loạn xạ. "Linh hồn đang cố gắng tự ổn định bằng cách hấp thụ năng lượng sống từ những người cô độc hoặc những nơi có sinh khí yếu ớt."
Họ tiến vào một nhà kho cũ rộng lớn. Không gian bên trong lạnh lẽo hơn bên ngoài, và có một mùi hương đặc trưng của bụi, rỉ sét và... mùi xác thịt cháy xém nhàn nhạt.
Phó Kỳ phát hiện ra dấu hiệu đầu tiên: một vết trượt dài và sâu trên sàn xi măng, giống như vết kéo lê của một vật rất nặng. Vết trượt dừng lại ở giữa nhà kho.
"Vết tích của Huyết Hồn," Phó Kỳ thì thầm.
Kiều An tiến lại gần vết trượt. "Không chỉ là dấu vết. Đây là mặt đất bị nguyền rủa." Cô chỉ vào một chi tiết nhỏ: xung quanh vết trượt, cỏ dại và rêu mốc đều đã chết khô, có màu đen sậm.
Đột nhiên, từ phía xa, họ nghe thấy một tiếng động nhẹ. Tiếng động giống như tiếng đá cẩm thạch bị kéo lê trên sàn kim loại.
Phó Kỳ lập tức rút súng. "Nó ở đây."
Họ rón rén tiến vào khu vực phía sau, nơi có những chiếc container rỗng xếp chồng lên nhau. Ánh trăng chiếu qua các khe hở, tạo thành những dải ánh sáng mỏng và lạnh lẽo.
Trong một khoảng không gian trống, họ thấy nó: Bức tượng Thiên thần cao lớn, đứng sừng sững, lưng quay về phía họ. Ánh sáng từ đèn pin lướt qua, lộ rõ những chi tiết bị phong hóa của nó, và đôi cánh đá cẩm thạch khổng lồ.
"Nó không di chuyển," Phó Kỳ cảnh giác.
Kiều An thì thầm: "Hắn đang chờ. Bức tượng là vật chứa, nhưng Huyết Hồn là thợ săn."