Không một giây do dự, Phó Kỳ và Kiều An vội vã đến địa chỉ của Hàn Duy. Đó là một ngôi nhà cổ kính, nằm sâu trong một con hẻm khuất, bên cạnh một nhà thờ cũ đã bỏ hoang—một nơi hoàn hảo để thực hiện những bí mật.
Bên ngoài ngôi nhà phủ đầy dây leo và bóng tối. Phó Kỳ cảm nhận được một luồng khí lạnh cực độ, mạnh hơn nhiều so với căn hộ của Lý Minh.
"Kẻ săn mồi đã ở đây," Phó Kỳ thì thầm, rút khẩu súng lục cũ kỹ ra khỏi túi áo khoác.
Họ đột nhập vào căn nhà. Căn nhà chất đầy sách, tài liệu và các hiện vật khảo cổ học cũ kỹ. Hàn Duy đang ngồi trong phòng khách, đối diện với một bàn làm việc bừa bộn. Ông ta đã chết.
Nhưng khác với Lý Minh, Hàn Duy không mất máu. Ông ta chỉ đơn thuần là gục đầu trên bàn, khuôn mặt tái nhợt, nhưng không có dấu hiệu bạo lực nào.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Trần Thiếu Đình, người vừa kịp theo đến, thốt lên.
Phó Kỳ lật người Hàn Duy lên. Anh phát hiện một chi tiết kinh hoàng: trên cánh tay Hàn Duy, có một vết kim tiêm nhỏ, nhưng không phải là kim hút máu.
"Kẻ giết người đã tiêm một chất gì đó vào ông ta," Phó Kỳ nói. "Ông ta là nhà sử học, không phải người bị hút máu. Hắn cần ông ta sống để thực hiện điều gì đó."
Kiều An tiến đến, nhìn vào mắt Hàn Duy, rồi nhìn vào chiếc bàn. Trên bàn là một cuốn sách mở: "Nghi Thức Luyện Hồn Cổ Đại". Bên cạnh cuốn sách, có một mảnh giấy nhỏ, ghi lại một dòng chữ:
"12 giờ đêm. Huyết Hồn Tái Sinh. Nền móng đã sẵn sàng."
Kiều An nhắm mắt lại. "Hàn Duy không phải là vật hy sinh bằng máu. Ông ta là vật hiến tế bằng tri thức. Kẻ giết người đã lấy đi bí mật của ông ta. Nghi thức sắp được hoàn thành, và nó không diễn ra ở đây."
Phó Kỳ nhìn đồng hồ. 11:30 tối. Chỉ còn 30 phút.
"Máu đã được thu thập. Tri thức đã được đánh cắp. Chỉ còn thiếu trung tâm," Phó Kỳ suy luận. Anh nhìn Kiều An. "Địa điểm nào có ký hiệu 'tái sinh' trên bản đồ của Lý Minh?"
Kiều An mở mắt. Cô chỉ vào một điểm trên bản đồ cũ của Thành phố Sương Mù mà họ mang theo.
"Nhà thờ cũ, cách đây hai con hẻm. Đó là trung tâm của Nghi thức Thứ Ba."