MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSông Có Khúc, Người Có Lúc Bị Cắm SừngChương 14: Sông Có Khúc, Người Có Lúc Bị Cắm Sừng

Sông Có Khúc, Người Có Lúc Bị Cắm Sừng

Chương 14: Sông Có Khúc, Người Có Lúc Bị Cắm Sừng

281 từ · ~2 phút đọc

Sáng thứ Hai, bệnh viện trở nên hỗn loạn

Sau phiên họp quyết định, Phó Giám đốc Trần bị đình chỉ công tác ngay lập tức. Nhưng ông ta không chịu thua, bắt đầu ra tay trả đũa.

Các phòng ban bắt đầu nhận được những áp lực và chỉ thị mơ hồ từ phía trên để gây khó dễ cho tôi và Lục Kình. Đồng nghiệp bắt đầu e dè, tránh xa tôi hơn.

Tôi và Lục Kình vẫn sát cánh bên nhau

Anh nói:

“Dù có thế nào, em không bao giờ đơn độc.”

Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch tiếp tục công khai sự thật, đồng thời chuẩn bị đối phó với những đòn tấn công bất ngờ.

Một buổi tối, sau ca làm việc mệt nhoài

Lục Kình dẫn tôi đến một quán cà phê nhỏ, nơi chúng tôi có thể thoát khỏi mọi áp lực, tận hưởng khoảnh khắc bình yên.

Anh cầm tay tôi, ánh mắt dịu dàng:

“Em đã cho anh một cuộc đời mới, anh muốn bảo vệ em bằng tất cả sức mạnh của mình.”

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, trái tim ngập tràn hy vọng.

Nhưng cuộc chiến pháp lý chưa hề kết thúc

Phó Giám đốc Trần thuê luật sư quyền lực, tung ra những chiêu trò nhằm trì hoãn và làm mất uy tín của tôi.

Tuy nhiên, với sự giúp đỡ của luật sư và báo chí, tôi vẫn giữ vững lập trường.

Một ngày, khi nhận được đơn ly hôn từ chồng

Tôi cầm lá đơn trong tay, lòng đau nhói nhưng quyết tâm:

“Đã đến lúc buông bỏ những điều không xứng đáng.”

Lục Kình ôm tôi, an ủi:

“Em sẽ không bao giờ phải đối mặt một mình.”