Vừa rời khỏi khu điện tử, điện thoại của dì La reo lên. Nhìn thấy là số của trợ lý Lưu, dì lập tức quay sang nói với Hạ Tâm Nguyệt:
“Thiếu phu nhân, là điện thoại của trợ lý Lưu, cô xem... có nên nghe không?”
Hạ Tâm Nguyệt khẽ gật đầu: “Nghe đi.”
Dì La bắt máy: “A lô, trợ lý Lưu, có chuyện gì không?”
“Không phải cô nói sẽ cùng thiếu phu nhân về nhà sao? Ông chủ vừa về tới mà không thấy hai người, giờ đang nổi trận lôi đình rồi, cô mau đưa thiếu phu nhân về đi.”
Nghe những lời của Lưu Bình trong điện thoại, dì La bất giác nhíu mày. Dì biết với tính cách của thiếu gia, chắc chắn không chỉ đơn giản là nổi giận. Nếu không nghiêm trọng, trợ lý Lưu cũng chẳng gọi điện hối thúc như thế.
Dì vội nói: “Xin lỗi, trợ lý Lưu, lúc rời bệnh viện bọn tôi định về nhà thật đấy, nhưng điện thoại của thiếu phu nhân bị hỏng nên chúng tôi ghé qua khu điện tử sửa máy. Giờ sẽ về ngay.”
Dì La vừa nói vừa định cúp máy, nhưng một bàn tay trắng muốt đã nhẹ nhàng lấy chiếc điện thoại từ tay dì.
Trên gương mặt Hạ Tâm Nguyệt nở một nụ cười nhàn nhạt, cô cầm điện thoại lên nói với người ở đầu dây bên kia:
“Trợ lý Lưu, vốn tôi định sửa xong điện thoại là về ngay, nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi, không muốn về nữa. Phiền anh nói lại với người đàn ông đó giúp tôi một tiếng.”
Nghe đến đó, dì La trố mắt nhìn. Thiếu gia đã nổi giận vậy mà thiếu phu nhân còn kiên quyết không chịu về? Dì vừa định giật lại điện thoại giải thích là đùa thôi thì thấy Hạ Tâm Nguyệt đã dứt khoát cúp máy... và còn tắt luôn nguồn.
“Thiếu phu nhân, sao cô lại tắt máy? Lỡ trợ lý Lưu liên lạc không được sẽ lo lắng lắm. Hay chúng ta mau về nhà đi?”
Hạ Tâm Nguyệt vừa tắt nguồn điện thoại, vừa lấy nó cất lại vào túi, thấy dì La định cản cũng đã muộn.
“Thiếu phu nhân, cô định làm gì vậy chứ?”
“Anh ta nói về là về à? Anh ta tưởng mình là ai mà tôi phải nghe lời? Trước đây lúc anh ta ra ngoài vui chơi, tôi năn nỉ thế nào cũng chẳng thèm đoái hoài. Giờ thì xin lỗi, tôi không rảnh.”
“Thiếu phu nhân à, cô vừa xuất viện, nên về nghỉ ngơi dưỡng sức. Lúc này không nên cãi nhau với thiếu gia. Chúng ta về nhà trước có được không?”
“Nếu dì muốn về thì cứ về một mình.”
Hạ Tâm Nguyệt cũng nổi nóng. Cô đâu phải là người dễ bị bắt nạt như trước nữa mà phải năn nỉ, phải dỗ dành. Bảo cô ngoan ngoãn nghe lời ư? Không có cửa đâu! Cô không nói thêm gì, quay người bỏ đi thẳng.
“Thiếu phu nhân chờ tôi với!”
Sao cô lại nổi giận dữ vậy chứ? Rõ ràng chỉ là một linh hồn đang trú trong cơ thể của Hạ Tâm Nguyệt một người chẳng hề có quan hệ tình cảm với Lệ Diệu Thần. Cô có đang làm quá mọi chuyện không? Nhớ lại thái độ mình vừa rồi với dì La cũng có phần quá đáng, cô chậm lại bước chân.
Thấy thiếu phu nhân phía trước đi chậm lại, dì La thở phào nhẹ nhõm. Chân dì giờ cũng không còn nhanh nhẹn, khó lòng theo kịp cô. Dì liền vội vàng bước nhanh lên đi bên cạnh Hạ Tâm Nguyệt.
“Thiếu phu nhân, lúc còn trong bệnh viện, tôi đã thấy thiếu gia hình như đối xử với cô khác trước. Tôi chỉ sợ quan hệ giữa hai người ngày càng tệ hơn nên mới hối cô về nhà. Là người làm như tôi thì không nên xen vào, thật sự là tôi đã lỡ lời.”
“Dì La, đừng nói thế. Bao lâu nay dì luôn chăm sóc tôi, tôi đâu có coi dì là người làm. Vừa rồi là tôi không đúng, không nên vì giận Lệ Diệu Thần mà trút giận lên bà.”
“Thiếu phu nhân, cô đừng nói vậy. Chăm sóc cô là việc tôi nên làm mà. Vậy... bây giờ ta đi đâu?”