MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 138

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 138

424 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 138

Kim Lân túm lấy cánh tay Tiêu Mộng, kết quả bị cô hất mạnh ra.

“Anh tránh ra! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa! Cái tên điên nhà anh! Đáng ghét chết đi được! Tránh ra!”

Tiêu Mộng ra sức gào lên.

Kim Lân dụi mắt, dường như hơi rưng rưng nước mắt, tiếp đó, “bụp!” một tiếng, Kim Lân quỳ xuống trước mặt Tiêu Mộng.

“A! Anh làm gì đó? Anh đứng lên, anh đừng có quỳ mà! Anh đang làm gì thế? Anh thật là, anh đứng lên mau!”

Tiêu Mộng giật mình, hoảng sợ kêu lên, muốn kéo Kim Lân dậy, nhưng anh ta sống chết cũng không chịu.

“Em tha thứ cho sự đường đột vừa rồi của tôi thì tôi đứng dậy. Bằng không, tôi quỳ tới chết mới thôi!”

Nếu là loại người lòng dạ cứng rắn như Lam Nhạn, chắc là cô ta sẽ nói: Vậy anh cứ quỳ tới chết đi!

Nhưng Tiêu Mộng thì không, cô mềm lòng, cô sẽ không nhìn nổi người khác chịu khổ, cô thở dài một hơi, trời ạ, kiếp trước cô tạo nghiệp gì chứ?

“Được rồi, được rồi, tôi tha thứ cho anh, được chưa, anh mau đứng lên đi. Nam nhi tất hạ hữu hoàng kim *, anh mau đứng lên đi!”

Nam nhi tất hạ hữu hoàng kim*: làm người điều tối quan trọng là phải có tôn nghiêm, không thể tùy tiện khuất phục kẻ khác.

Kim Lân cười toét miệng, vẫn quỳ ở đó, nói: “Tôi quỳ trước mặt vợ mình thì có gì chứ? Bé con, sau này sau khi chúng ta kết hôn, ngày nào tôi cũng rửa chân cho em, hôn chân em, có được không?”

Ọe… Suýt chút nữa thì Tiêu Mộng nôn luôn.

Cái tên điên này tư duy kiểu gì thế, vì sao lại… sến sẩm thế này chứ?

“Được rồi, được rồi, anh đừng nói vớ vẩn nữa, mau đứng lên đi, để người khác nhìn thấy thì mất mặt lắm! Anh mau đứng lên đi!”

Kim Lân lại không vội đứng lên, vẫn chu môi nỉ non: “Em yêu, em hứa với tôi từ nay sẽ không không để ý tới tôi nữa, em còn phải làm bạn gái của tôi, bằng không tôi sẽ quỳ mãi tới khi hóa đá thì thôi.”

Giờ thì Tiêu Mộng tức chết đi được, à, cái tên này làm sai, quỳ một lát thì có quyền ra điều kiện với cô sao? Dựa vào gì chứ?

“Vậy anh muốn quỳ thì cứ quỳ đi!”

Tiêu Mộng hất tay Kim Lân ra, hất cằm rời đi.