MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 159

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 159

388 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 159

“Lát nữa muốn kêu như nào thì tùy em.”

“Có lẽ tôi thật sự rất thích em, nhìn xem, em khiến tôi điên cuồng tới cỡ nào, sờ mà xem…”

Giọng nói trong trẻo giống như tơ lụa, cứ quanh quẩn trong lòng cô, thoáng cái cô liền bị mê hoặc giống như trúng độc.

Quên mất vùng vẫy, quên mất kháng cự, quên mất sợ hãi.

Thậm chí cô còn mơ hồ an ủi bản thân: Đừng sợ! Mày sợ cái gì chứ? Tên này vốn là của cô! Cô đã từng nếm trải qua rồi, không phải sao? Bây giờ chỉ là ôn lại thôi, ôn lại!

Cô thầm than thở, thầm coi thường bản thân, vì sao không thể cứng rắn đẩy tên trai đẹp trên người mình ra chứ?

Có lẽ, trong người cô vẫn có chút háo sắc!

Cô háo sắc sao? Ôi trời ơi, vấn đề này… rối rắm quá.

Khi từng nụ hôn liên tiếp của anh ta rơi trên mặt cô, môi cô, cổ cô, cô hơi híp mắt lại, bất giác vặn vẹo thân người như một con rắn.

Không phải là cô không tự kiềm chế, mà là… nụ hôn của tên này, nhột quá!

Nhột tới mức cô muốn trốn đi, muốn tránh đi… “A… Ưm… Nhột… Đừng mà…”

Cô nói mà giọng điệu nửa cười nửa mắng, dồn dập, mà nồng nhiệt, âm thanh ấy ám muội thế nào chứ?

Đôi mắt của Trần Tư Khải sớm đã nóng rực, nâng hai bầu ngực cô lên, cúi người xuống, hôn.

Tiêu Mộng cảm nhận được đầu lưỡi nóng rực cắn mút, cả người cô run lên giống như có dòng điện chạy qua.

“Đừng… Quá… quá… quá ấy rồi…”

Trần Tư Khải mang ý cười xấu xa, hơi ngẩng đầu lên, tựa cằm lên ngực cô, tà ác liếc nhìn cô, hỏi: “Như này, quá làm sao?”

Nụ cười như ác ma của anh ta trực tiếp đập chết Tiêu Mộng.

Cô mở to đôi mắt ngập nước, hai má đôi môi đỏ, nhất thời ngây ngốc, nỉ non: “Quá… Khiến người ta không chịu nổi…”

Trời ơi, ông trời ơi, vì sang nụ cười vừa chính vừa tà của anh ta lại mê người đến thế chứ?

Cô sắp không chịu nổi rồi… “Haha, vậy như này thì sao?”

“A… Đừng… Càng không được…”

“Như này thì sao?”

“Cứu với… Cứu… Cứu tôi…”

“Như này thì sao?”