MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 167

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 167

372 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 167

Bụng dưới hơi căng, hơi nóng.

Đáng chết, lẽ nào anh ta nghiện cô rồi sao?

Vì sao vừa thể hiện cái tư thế này là anh ta liền bùng cháy chứ?

Vậy mà… vẫn còn muốn cô lần nữa… Ngay bây giờ!

Cũng không biết là bên dưới của cô có còn đau hay không, lần đầu đã kịch liệt như thế, chắc là cô vẫn còn chảy máu.

Bỏ đi, không giày vò cô nữa, để cho cô điều dưỡng lại đã.

Nghĩ như thế, Trần Tư Khải giấu đi ngọn lửa nơi đáy mắt, trầm giọng nói: “Nhóc, em thử nói cho tôi nghe xem, em bá đạo chiếm lấy tôi cả đêm, em nên phụ trách với tôi như nào đây?”

“Á?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng giật mình, sau đó bờ môi run lên: “Tổng giám đốc Trần, không phải là… lại muốn vơ vét của tôi 3 tỷ rưỡi nữa chứ?”

Trần Tư Khải ngây người, sau đó bật cười haha.

Lối suy nghĩ của cô nhóc này… thật sự là nhảy số quá nhanh, sao cô lại có thể nghĩ tới đó được cơ chứ?

Xem ra, 3 tỷ rưỡi mà anh ta từng dọa cô đã tạo thành áp lực cực kỳ lớn cho cô.

“Tiền, không thể bù đắp cho thiệt hại tinh thần mà em gây ra cho tôi.”

Trần Tư Khải nhướn mày, ăn không nói có.

“Cái gì? Thiệt hại tinh thần?”

Tiêu Mộng ngây người.

Chết mất, có nghiêm trọng tới thế sao?

Ngủ với anh ta lần nữa, anh ta liền bị thiệt hại tinh thần?

“Vậy phải làm thế nào?”

Trần Tư Khải bò dài người xuống, lồng ngực gần như dính lên người cô, anh ta xấu xa duỗi một bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên ngực cô, cười giả tạo, nói: “Lần này… Tối qua ý… em quá phóng túng, quá lẳng lơ, hại eo của tôi, thận của tôi bị thương, nhỡ nào vì tối qua em đòi hỏi quá độ mà dẫn tới sau này tôi không thể làm tình được nữa, em nói xem, thế không phải là hại cả đời tôi sao?”

Tiêu Mộng trợn tròn mắt.

Cô đòi hỏi quá độ? Có chuyện này sao?

Eo của anh ta, thận của anh ta, không thể làm tình được nữa?

Có chuyện này sao?