MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 232

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 232

452 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 232

Bạch Mị có chút sốt ruột thay cho Tiêu Mộng, cô ngóng cổ nhìn theo, vỗ vỗ Lam Nhạn: “Lam Nhạn này, chúng ta có nên đi cứu Tiêu Mộng không? Cái Cậu Kim đó làm chuyện gì cũng rất điên cuồng.”

Lam Nhạn lười biếng ngáp một cái: “Tôi thấy Cậu Kim rất tốt, ít nhất thì cũng rất chân thành đối với Tiêu Mộng. Hơn nữa vừa nãy người ta cũng nói rồi, chỉ mang theo Tiêu Mộng đi gặp bạn bè của anh ta một lát thôi mà, sẽ không ăn thịt cô ấy.Lúc này chị đi ngăn cản Cậu Kim, không sợ bị tên tay chân Ngũ Ca đánh cho thành người sống đời sống thực vật sao?”

Bạch Mị sợ đến mức rụt cổ một cái, vẫn không nhịn được nói: “Hay là hai chúng ta đi qua đó nhìn một chút đi?”

Hai mắt Lam Nhạn bỗng sáng ngời, vỗ tay một cái: “Ha ha, chủ ý này… không tệ! Đi thì đi! Qua đó xem náo nhiệt!”

Hai cô gái nhỏ làm như kẻ trộm, vui sướng mừng rỡ đuổi theo.

“Cậu Kim này, làm phiền anh buông ra được không? Cầu xin anh, tôi không muốn đi gặp bạn bè của anh. Tôi có là cái gì đâu, vì sao tôi phải đi gặp bạn bè của anh chứ? Chuyện này thật quá khôi hài, quá kỳ cục rồi.”

Tiêu Mộng bị Kim Lân kéo về phía trước, cô ở phía sau sắc mặt cay đắng, đã sắp phát điên rồi.

Điên rồi điên rồi, thực sự muốn điên rồi!

Lẽ nào cứ như vậy, cô lại bị cho là bạn gái của Kim Lân, bị giới thiệu cho một đám đàn ông xa lạ sao?

“Trời ơi… đau quá…”

Kim Lân đột nhiên dừng chân, đôi mày thanh tú nhíu chặt, rên rỉ nói.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng bị dọa, lập tức khẩn trương hỏi: “Anh, anh bị làm sao vậy?”

Kim Lân lặng lẽ liếc nhìn gương mặt trong sáng hồng hồng của Tiêu Mộng một cái, sau đó cười thầm, hất hất cằm về phía cánh tay trái của mình: “Nó đó, em không ngoan lộn xộn một hồi, hình như là vết thương trên cánh tay vỡ ra rồi, đau nhức muốn chết.”

“A a a a, không phải chứ? Anh đừng động đậy, có phải là rất đau không? Muốn đến bệnh viện khám không? Trời ơi, đã nói với anh rồi, cánh tay đang bị thương mà anh còn tới chỗ như thế này để chơi, anh thực sự không muốn sống nữa sao! Tức chết người mà!”

Tiêu Mộng đối mặt với cánh tay trái của Kim Lân, tay chân luống cuống, cau mày trông có vẻ hết sức lo lắng.