MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 246

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 246

473 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 246

Cậu Trần? Đánh cậu Kim với cậu Lôi? Trời ơi, mặt trời mọc ở đằng Tây sao? Chuyện quái quỷ gì thế này?

Ngũ Ca lập tức lấy tay bưng kín miệng mình.

Cậu Trần của Chính Hổ Đường, anh ta không chọc nổi.

Lam Nhạn đỡ lấy Lôi Bạc cao lớn, hai tên khác đỡ hai bên Kim Lân, bên kia cũng đã gọi xe cứu thương tới.

“Trời ơi, cậu Lôi, anh đừng có đè cả người lên người tôi, tôi có lòng tốt đỡ anh, không phải anh định khiến tôi mệt đến chết đấy chứ? Thật là, đúng là không biết xấu hổ.”

Lam Nhạn oán thán, bĩu môi, tỏ vẻ không còn gì để nói.

Lôi Bạc không dám tin mà nhìn cô gái bên người, nói: “Tôi là người bệnh đó! Nếu xương của tôi bị thương mà tôi còn dùng sức lung tung, vậy không phải là càng thêm nguy hiểm sao? Hơn nữa, được đỡ lấy tôi, tiếp xúc gần gũi với tôi, đó là vinh hạnh của cô! Cô có biết có bao nhiêu cô gái muốn dính sát lấy tôi như này không? Hơn nữa, sắp tới chỗ xe cứu thương rồi, chỉ đi có vài bước, cô cũng không chịu được sao?”

(⊙_⊙) Lam Nhạn trợn tròn mắt, không dám tin nhìn Lôi Bạc.

Người đàn ông này… quá tự phụ! Thật là thích tỏ vẻ làm màu!

Cái gì mà tiếp xúc gần gũi với anh ta? Còn vinh hạnh gì chứ? Cút mẹ đi!

“Thật là phục anh rồi! Tính tôi chính là như thế!”

Lam Nhạn trực tiếp đẩy Lôi Bạc ra, khiến Lôi Bạc loạng choạng vài bước, suýt chút nữa ngã nhào.

“Này! Cái cô này! Cô…”

“Tôi đây thấy phiền rồi, không hầu anh nữa! Đi đây!”

Lam Nhạn thoải mái khua tay chào Lôi Bạc, lắc mông khệnh khạng rời đi.

“Cái người này! Như này mà là phụ nữ sao? Ôi trời ơi, thật là sợ quá đi, lại còn có loại phụ nữ như này! Trời ơi…”

Tức tới mức Lôi Bạc đứng trước xe cứu thương, tay chống eo, ra sức gào lên.

*** Trần Tư Khải mặc cho Tiêu Mộng kêu gào, anh ta lạnh mặt, tức điên người xông ra khỏi câu lạc bộ Dạ Mị.

Khang Tử đang hút thuốc ở cửa Dạ Mị, thấy cậu chủ đột nhiên vác một người phụ nữ, tức lồng lộn đi ra thì giật mình, anh ta nhanh chóng ném điếu thuốc đi, đứng thẳng người: “Cậu chủ…”

“Im miệng! Lúc này đừng có động tới tôi!”

Trần Tư Khải liền bực dọc gầm lên, mở cửa xe, ném Tiêu Mộng vào trong.

(⊙_⊙) Khang Tử hơi ngơ ngác, không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Không phải cậu chủ tới giải trí sao?

Không phải trước khi tới còn nói tới chơi với đám người Kim Lân, uống ít rượu rồi đi sao?