MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 255

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 255

345 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 255

Cô biết, cơ ngực anh ta rất đẹp, từng múi cơ thịt rắn chắc, sờ lên rất thích, nhưng mũi đập lên thì lại không hề dễ chịu.

“Mũi của tôi…”

Trần Tư Khải ôm lấy Tiêu Mộng, thở hổn hển, nghiêm túc nói: “Em còn chạy nữa, tôi sẽ lột sạch quần áo của em, để cho mấy con chó ngao Tây Tạng kia ngủ với em!”

“A a a!” (⊙_⊙) Tiêu Mộng bị lời uy hiếp này dọa sợ, khuôn mặt đột nhiên trắng bệch, môi càng run ghê hơn, mắt nhắm tịt, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ Trần Tư Khải, hai chân quấn lấy eo anh ta như con ếch, bò lên trên.

“Đừng mà, không muốn chó ngao Tây Tạng kia! Đáng sợ lắm! Tôi không muốn ngủ cùng chúng nó!”

Vừa hoảng sợ nói, vừa treo trên người Trần Tư Khải, cảnh giác nhìn xung quanh xem xem mấy con chó hung dữ kia có tới hay không.

Vốn Trần Tư Khải tức giận vì Tiêu Mộng muốn trốn khỏi anh ta, nhưng vì hành động tự đưa tới cửa này của Tiêu Mộng mà lại hết giận.

Anh ta thầm mím môi cười.

Bàn tay đỡ lấy bờ mông căng tròn của cô nhóc, không nhịn được, thật sự là không nhịn nổi, vừa cúi đầu, ôi! Lập tức, hôn lên môi Tiêu Mộng, sau đó nói: “Thế nên, hiện giờ, ở cùng với tôi là sự lựa chọn an toàn nhất của em, hiểu chưa?”

Tiêu Mộng không để ý tới chuyện bị người ta hôn môi, cô chỉ sợ đám chó ngao Tây Tạng kia, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, ừ, hiểu rồi.”

Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng, sải bước đi về phía phòng ngủ trên tầng.

Đi tới cầu thang, Tiêu Mộng mới phản ứng lại, ngạc nhiên hỏi: “Anh ôm tôi đi đâu?”

“Về phòng.”

“Vì sao? Tôi nên về nhà rồi!”

“Tối nay, không thể về nhà.”

“Vì sao? Sao tôi có thể không về nhà chứ? Ba tôi sẽ nổi nóng!”

“Bởi vì, vừa rồi tôi nói rồi, tôi còn chưa tính sổ vởi em.”