MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 271

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 271

351 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 271

“Con người tôi không thích làm việc đầu voi đuôi chuột, việc cần chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Đi thôi.”

Trần Tư Khải nắm lấy tay Tiêu Mộng, từ từ xuống tầng.

Anh ta đi mấy bước liền quay đầu cười xán lạnh với cô, sự dịu dàng kia thật sự không có ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Khang Tử đứng ở cửa, lặng lẽ thấy cậu chủ như này, anh ta không khỏi giật giật khóe môi.

Chết mất, đây nào có phải tác phong của cậu chủ?

Dịu dàng chết mất.

Không biết cậu chủ lại tính toán gì đây?

Tiêu Mộng nhìn phòng khách rộng lớn, đột nhiên nhớ tới người tên Phương Ý Hàm tối qua.

“Đúng rồi, người phụ nữ đánh tôi tối qua, cô ta sao rồi?”

Trần Tư Khải không khỏi khẽ cau mày.

Thế nhưng anh ta vẫn luôn giỏi giấu diếm cảm xúc, bình thản nở nụ cười, chầm chậm nói: “À, cô ta à, đương nhiên là an toàn tiễn về nhà. Sao thế, em muốn gặp cô ta sao?”

“Gặp cô ta? Đương nhiên không phải. Tôi chỉ tùy tiện hỏi thế thôi.”

Tiêu Mộng lại không sợ chết mà hỏi: “Cậu Kim Kim Lân thế nào rồi? Cánh tay anh ta bị thương vì tôi đó.”

Mặt của Trần Tư Khải lập tức đen lại, cực kỳ âm trầm!

Khang Tử cách đó không xa cũng không khỏi lạnh tới mức cả người run lên.

Cái cô Tiêu Mộng này thật sự là nói mà không nghĩ, cái gì không nên nhắc thì lại cứ nhắc.

Chắc là cô không biết, trưa hôm nay cậu chủ còn cố ý tới bệnh viện ra oai một lượt.

Chắc chắn cậu chủ sẽ nổi trận lôi đình… Thế nhưng, khiến Khang Tử ngạc nhiên là, chỉ trong hai giây ngắn ngủi, Trần Tư Khải đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

Khẽ cười như gió mùa xuân: “Lân à, không sao, trưa nay tôi có tới thăm cậu ấy, vết thương không đáng ngại, có cần chúng ta cùng đi thăm cậu ấy không?”

Khóe môi Tiêu Mộng giật giật.