MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 313

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 313

377 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 313

Tiêu Mộng xị mặt: “Có thể không chọn cả hai không?”

“Không thể!”

Á (⊙o⊙)… Hai người bọn họ… rốt cuộc là thích ai hơn? Đây thật sự là vấn đề đau đầu.

Tiêu Mộng nhìn bờ môi mỏng gần trong gang tấc của Trần Tư Khải, không nhịn được mà nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy thì là anh.”

Trần Tư Khải híp mắt cười: “Thích tôi hơn?”

“Ừ.”

Trần Tư Khải mở cửa thang máy, thản nhiên như không mà đi ra.

Tiêu Mộng vẫn còn trợn tròn mắt, ngây ngốc trong thang máy.

Như này là… xong rồi?

Cô còn tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ điên cuồng cáu giận như vũ bão giống như tối hôm đó!

Cô sợ gần chết, sợ gần chết.

Chị Tố Chân khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng, lập tức cười híp mắt chào Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần!”

“Ừ…” Trần Tư Khải lâng lâng ừ một tiếng, lưu loát đi vào trong phòng làm việc.

Lúc này Tiêu Mộng mới bám vào tường, đi ra khỏi thang máy.

Môi vẫn tê tê nóng rực.

Bầu ngực bị anh ta đánh lén hơi căng cứng.

Còn bị các đồng nghiệp phát hiện hai người bọn họ… Mất mặt!

Tiêu Mộng cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai, gần như đã rúc đầu vào ngực, lề mề chậm chạp đi về phía trước.

Đám người chị Tố Chân là đám rành đời trong phòng thư ký, ai nấy đều cực kỳ tinh ranh, tất cả đều coi Tiêu Mộng như không khí, mặc cô nhóc xấu hổ đỏ mặt này tự mình trở về bàn làm việc.

Mộng còn chưa chạm vào ghế, Trần Tư Khải đã gọi bằng máy nội bộ: “Em vào đây cho tôi!”

Giọng điệu kia, hình như muốn tìm cô tính sổ.

Tiêu Mộng rụt cổ lại, bấu đầu ngón tay, đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra: “Tổng giám đốc Trần, tôi…”

Tiêu Mộng từ từ ngẩng đẩu lên, lập tức phát hiện một tay Trần Tư Khải đỡ trán, che đi nửa khuôn mặt, cả người nghiêng ngả trên ghế, đôi chân thon dài gác lên bàn làm việc.

Vậy mà lại mang vẻ lạnh lẽo và buồn bã!

(⊙_⊙) Cảnh này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên.

Trần gấu xấu xa cũng có thể đa cảm sao?