MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 380

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 380

460 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 380

Lúc hai người vào quán thịt nướng, Tiêu Mộng vẫn đang làu bàu mấy lời oán than như là kết bạn không cẩn thận, Lam Nhạn chỉ biết ăn thôi, không ai lấy tớ thì tớ sẽ bám lấy cậu gì gì đó.

Lúc Mạc Sùng Dương nhìn thấy Tiêu Mộng và Lam Nhạn, anh ta rất tự nhiên mà đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng.

*** “Ô, Lam Nhạn cũng đến với Tiêu Mộng à, anh không nghe Tiêu Mộng nói gì cả.”

Lam Nhạn lườm Tiêu Mộng, thầm nói, con nhóc này thấy sắc quên bạn, chỉ mong sao đá em ra xa tám trăm mét ấy chứ. Nhưng Lam Nhạn lại lập tức nở nụ cười tươi rói với Mạc Sùng Dương: “Ha ha, đàn anh à, em với Tiêu Mộng là quan hệ gì chứ, như hình với bóng đấy.

Đàn anh, em không quấy rầy hai người các anh đấy chứ?”

Mạc Sùng Dương sửng sốt, mặt hơi đỏ lên: “Sao có thể chứ, đều là bạn học cả, chưa đến mức quấy rầy hay không quấy rầy đâu. Nào nào, hai người mau ngồi đi.”

Tiêu Mộng đỏ mặt, không biết nhìn vào đâu, xấu hổ ngồi xuống bên cạnh Lam Nhạn.

“Đàn anh, lại để anh tốn kém rồi, ngại quá.”

Tiêu Mộng liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn của Mạc Sùng Dương, cắn môi xấu hổ nói.

Mạc Sùng Dương cười: “Không sao, cảm thấy ngại thì sau này em mời anh ăn thêm vài bữa là được, ha ha.”

Tiêu Mộng đơ ra, ngốc nghếch không biết nên nói gì, chỉ biết cười ngây ngô.

Khóe miệng Lam Nhạn giật giật.

Ôi đệch, không ngờ Mạc Sùng Dương biết tán gái như vậy, đúng là biết nói chuyện. Chậc chậc.

Nhìn dáng vẻ này của Mạc Sùng Dương, lẽ nào… anh ta thật sự thích Tiêu Mộng?

Thời thế thay đổi rồi, đúng là không ngờ mà…

Năm nay con nhóc ngốc nghếch này gặp số đào hoa gì mà đào hoa không ngớt thế này.

Mạc Sùng Dương nhận nhiệm vụ chính là nướng thịt, ân cần gắp thức ăn cho hai cô gái.

Tiêu Mộng mãi không thả lỏng, cô ăn không dám ăn, uống cũng chẳng dám uống, rất giữ kẽ.

Vốn dĩ lúc cô ở bên Trần Tư Khải cô chưa từng căng thẳng, lúc ăn đều là tác phong như con sói đói, lao vào ăn điên cuồng, chưa ăn no thì chưa dừng lại.

Mà hôm nay, trước mặt Mạc Sùng Dương cô lại cảm thấy cả người đều căng thẳng, chỉ sợ ăn nhiều sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô.

Còn Lam Nhạn thì ngược lại, ăn rất sung sướng.

“Tiêu Mộng này, em đăng ký nguyện vọng một ở đâu?”

Mạc Sùng Dương nhìn Tiêu Mộng bằng ánh mắt thăm dò.