MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 395

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 395

337 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 395

Cái gì mà Anna rất cô đơn… Đệch, cô ta có cô đơn đến chết thì liên quan gì đến anh! Cô ta muốn chết thì cứ chết!

…

Trần Tư Khải đã âm thầm hoạch định một số kế hoạch trong lòng…

“Đó là gì vậy? Anh nhìn kìa, thứ màu trắng đó… trông rất lạ.”

Tiêu Mộng chọc chọc cánh tay vào Trần Tư Khải bên cạnh, không chút để ý tới người đàn ông lúc này lạnh lẽo thấu xương đến mức nào.

Vẻ lạnh lùng trên mặt Trần Tư Khải biến mất trong chớp mắt, sau đó nở một nụ cười ấm áp, anh nghiêng người, ôm lấy Tiêu Mộng, sát bên cạnh cô, ngửi mùi trái cây của đứa trẻ trên người cô, cùng nhau nhìn ra bên ngoài.

“Ồ, cái đó à, đó là một số bức chạm nổi do chính quyền thành phố xây dựng vào năm ngoái. Em có muốn đi xem không?”

Nếu cô nói muốn, anh sẽ lập tức cho xe dừng lại.

Mặc kệ chỗ này có là khu vực có thể đậu xe hay không.

“Chạm nổi à, tôi không muốn xem đâu. Tôi còn tưởng đó là một cuộc triển lãm mỹ thuật cơ thể.”

Tiêu Mộng bĩu môi và lắc đầu.

Được Trần Tư Khải ôm vào lòng, có cảm giác ấm áp và an toàn vô cùng.

Cảm giác như, tựa vào người anh thì cô không phải lo lắng điều gì.

Trần Tư Khải cúi đầu nhìn xuống Tiêu Mộng từ phía trên, thật khéo là nhìn thấy rãnh sâu quyến rũ bên trong cổ áo cô.

“Nhóc…”

Trần Tư Khải áp bên tai Tiêu Mộng thì thầm với giọng khàn khàn.

“Ư? Gì hả?”

Tiêu Mộng vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ngây ngô trả lời.

Cô thậm chí không biết rằng người đàn ông đang nằm trên người cô lúc này đang nhìn nơi nào đó của cô bằng ánh mắt nham hiểm.

“Nhóc, em thật múp.”

Trần Tư Khải khen ngợi.

“Béo? Anh nói bậy! Tôi không béo chút nào! Tôi mới có năm mươi ký thôi.”