MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaChương 418

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 418

297 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 418

Ôi trời ơi… phiền chết mất, sao mình ngốc nghếch vậy chứ!

Tiêu Mộng méo xệch miệng, vừa loay hoay xem điện thoại di động, vừa thở dài.

Ơ? Không đúng…

Mình không đúng lắm…

Vì sao mình phải quan tâm cái nhìn của Trần gấu xấu xa đối với mình như vậy?

Chuyện anh cảm thấy mình xấu xí, cảm thấy mình đáng ghét quan trọng như vậy sao?

Tại sao mình lại để ý như vậy?

Thình thịch thình thịch… nghĩ tới đây, trái tim của Tiêu Mộng đột nhiên đập loạn xạ.

Trời ạ, không phải chứ?

Chẳng lẽ… mình đã thích cái tên Trần gấu xấu xa kia?

Hơ! (⊙_⊙) Tiêu Mộng ôm chặt cái miệng nhỏ của mình, hít một hơi thật sâu.

Mình thích Trần gấu xấu xa?

Ý nghĩ này xẹt qua đầu cô giống như một quả bom, phá vỡ hắc ám, bỗng nhiên nổ tung chiếu rọi ánh sáng đẹp mắt.

Suy nghĩ này vừa khiến cô cảm thấy kinh khủng, cảm thấy bất ngờ, cũng khiến cô không dám đối mặt.

“Rõ ràng người mình thích là đàn anh của mình… mình là một người rất chung tình… tại sao mình phải quan tâm đến cái tên bại hoại kia chứ?”

Bờ môi Tiêu Mộng run rẩy, lẩm bẩm nói.

“Hả? Em đang nói cái gì?”

Kim Lân đi tới, cúi đầu, vô cùng dịu dàng dán mặt mình vào má cô, mang theo một nụ cười ẩn chứa tia lạnh, lắng nghe cô nói.

Chỉ có điều, giọng nói của cô nhóc quá nhỏ, anh ta không thể nghe được.

“A?” Tiêu Mộng bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, cô trừng to mắt, có chút ngượng ngùng nhìn thoáng qua Kim Lân, lắc đầu nói: “Ha ha, không có gì, ha ha, nói là… phong cảnh ở nơi này thật là đẹp, đúng không?”