MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác MaChương 10

Sự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 10

729 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng ngủ từng tràn ngập hơi ấm của sự chiều chuộng giờ đây lạnh lẽo như một hầm băng. Sau đêm dài bị giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, Diệp Chi tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp. Trên bàn trang điểm, một tờ đơn khởi kiện lật lại vụ án y tế mười lăm năm trước đã được đặt sẵn, bên cạnh là chữ ký rồng bay phượng múa của Phó Kình.

Anh muốn tống cha cô vào tù. Anh muốn phá nát chút hy vọng cuối cùng của gia đình cô.

Diệp Chi loạng choạng bước xuống lầu, nhìn thấy Phó Kình đang chuẩn bị lên xe đến tập đoàn. Cô lao ra, bất chấp cơn mưa đầu mùa đang trút xuống trắng xóa cả sân biệt thự.

"Phó Kình! Tôi van cầu anh... hãy dừng lại đi!"

Diệp Chi quỳ thụp xuống mặt đường nhựa lạnh buốt, nước mưa làm bết bát mái tóc dài, thấm đẫm vào bộ đồ mỏng manh. Cô bám lấy gấu quần tây của anh, đôi tay run rẩy vì lạnh và vì sợ hãi.

"Cha tôi đã già rồi, ông ấy không thể chịu đựng được cảnh tù tội. Nếu anh muốn hận, hãy hận tôi, hãy hành hạ một mình tôi thôi!"

Phó Kình đứng im trong mưa, bóng lưng anh cao lớn nhưng cô độc đến lạ kỳ. Anh không cúi xuống nhìn cô, đôi mắt ẩn sau lớp kính xe tối màu chứa đựng một sự tuyệt vọng khôn cùng.

"Hành hạ em? Diệp Chi, em có biết mỗi lần chạm vào em, tôi lại nhớ đến gương mặt trắng bệch của mẹ tôi trên bàn mổ không?" – Giọng anh khàn đặc, hòa vào tiếng mưa gào thét – "Sự tồn tại của em chính là lời nhắc nhở cho sự bất hiếu của tôi. Buông ra!"

Anh dứt khoát hất tay cô ra, bước vào xe. Chiếc Rolls-Royce lạnh lùng lăn bánh, hất nước mưa lên người cô gái đang gục ngã giữa sân. Diệp Chi nhìn theo bóng xe mờ dần, cảm giác trái tim mình đã hoàn toàn vỡ vụn.

Cô lết thân xác rã rời vào nhà, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến cô ngã khuỵu ngay sảnh chính. Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong phòng y tế riêng của biệt thự. Vị bác sĩ già nhìn cô với ánh mắt phức tạp, thở dài:

"Phu nhân, cô phải chú ý sức khỏe. Trong tình trạng suy nhược và tâm lý chấn động thế này, đứa bé sẽ rất khó giữ."

Diệp Chi như bị điện giật, cô bật dậy, tay run rẩy chạm vào vùng bụng vẫn còn phẳng lì: "Bác sĩ... ông nói sao? Tôi... có thai?"

"Đã được hơn sáu tuần rồi. Nhưng mạch đập rất yếu, nếu cô tiếp tục để bản thân chịu khổ, cái thai này..."

Diệp Chi chết lặng. Đứa con... đứa con của cô và người đàn ông vừa mới thề sẽ khiến gia đình cô tan cửa nát nhà. Đây là món quà của thượng đế, hay là trò đùa cay nghiệt nhất của số phận?

Cô biết, nếu Phó Kình biết về sự tồn tại của đứa bé, anh sẽ dùng nó như một xiềng xích mới để giam giữ cô, hoặc tệ hơn, anh sẽ ghét bỏ nó vì dòng máu của nhà họ Diệp đang chảy trong người nó.

Trong lúc đó, Nhã đang đứng ở hành lang tập đoàn, nghe lén được cuộc đối thoại giữa Phó Kình và luật sư. Cô ta nhận ra Phó Kình dù miệng nói hận nhưng vẫn chưa thực sự nộp đơn kiện, anh đang do dự. Nhã biết mình phải ra tay trước khi sự mềm lòng của Phó Kình phá hỏng mọi thứ.

Đêm đó, Diệp Chi bí mật thu dọn một ít tiền mặt và hộ chiếu. Cô nhìn qua cửa sổ về phía phòng làm việc của Phó Kình lần cuối. Cô không thể để con mình lớn lên trong một ngôi nhà đầy hận thù và nước mắt.

"Phó Kình, nếu sự biến mất của tôi là cách duy nhất để anh nguôi ngoai hận thù, vậy thì chúng ta... đời này không cần gặp lại."

Diệp Chi để lại chiếc dây chuyền ổ khóa và bản hợp đồng năm trăm tỷ đã bị xé nát trên gối, rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm đen kịt.