MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác MaChương 7

Sự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 7

854 từ · ~5 phút đọc

Diệp Chi tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng, toàn thân rã rời như bị nghiền nát. Bên cạnh cô, Phó Kình vẫn đang ngủ say, gương mặt khi ngủ của anh mất đi vẻ tàn nhẫn thường ngày, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt như đang chịu đựng một nỗi đau âm ỉ.

Cô nhìn vào cổ tay mình, chiếc vòng tay kim cương mà Lâm Quân tặng đã bị Phó Kình ném đi không thương tiếc, thay vào đó là một sợi dây chuyền bằng bạch kim có gắn ổ khóa nhỏ mà anh ép cô phải đeo. Cô biết, đó không phải là trang sức, đó là một chiếc lồng giam lộng lẫy.

Lợi dụng lúc Phó Kình còn chưa tỉnh giấc sau một đêm kiệt sức vì điên cuồng, Diệp Chi vơ vội bộ quần áo đơn giản, không mang theo điện thoại hay bất cứ thứ gì có thể bị theo dõi. Cô chạy ra khỏi biệt thự, đón một chiếc taxi đi thẳng về phía ngôi nhà cũ của bà ngoại ở ngoại ô – nơi duy nhất cô hy vọng anh sẽ không tìm ra.

Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập vào kính xe như muốn vỡ tan, giống như tâm trạng của cô lúc này. Diệp Chi co rùm người lại, vết cắn trên vai vẫn còn nhói đau.

Đến ngôi nhà gỗ cũ kỹ giữa rừng thông, Diệp Chi vất vả nhóm lửa để sưởi ấm. Cô cứ ngỡ mình đã thoát khỏi ác mộng, nhưng chưa đầy hai tiếng sau, tiếng động cơ xe gầm rú xé toạc màn mưa tĩnh lặng đã dập tắt hy vọng cuối cùng của cô.

Ánh đèn xe Rolls-Royce quét qua cửa sổ, sáng lòa và đầy đe dọa. Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh ra, Phó Kình bước vào, toàn thân ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo gương mặt tái nhợt nhưng đầy sát khí của anh.

"Em nghĩ mình có thể chạy thoát sao?" – Giọng anh khàn đặc, hơi thở dồn dập.

Diệp Chi lùi lại phía góc tường, tay cầm chặt chiếc cời sắt nhóm lửa: "Đừng lại gần đây! Phó Kình, anh là đồ biến thái! Anh định giam giữ tôi đến bao giờ?"

Phó Kình không trả lời, anh bước tới một bước, nhưng đột ngột khựng lại. Gương mặt anh biến sắc, một tay anh ôm lấy vùng bụng trái, tay kia bám chặt vào thành bàn để không bị ngã khuỵu. Những giọt mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên trán anh.

Diệp Chi ngẩn người, sự sợ hãi thay bằng sự ngỡ ngàng: "Anh... anh bị làm sao vậy?"

Phó Kình nghiến răng, cố đứng vững nhưng cơn đau dữ dội khiến anh đổ sụp xuống sàn nhà. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm dán chặt vào người, để lộ một vết sẹo dài và xấu xí ở mạn sườn đang tấy đỏ lên.

Diệp Chi hốt hoảng vứt chiếc cời sắt, lao đến bên cạnh anh: "Phó Kình! Anh tỉnh lại đi! Vết thương này là sao?"

Trong cơn mê man, Phó Kình nắm chặt lấy tay Diệp Chi, giọng nói thều thào nhưng đầy thống khổ: "Mười năm trước... sau khi em rời đi... lũ người đó đã quay lại... chúng dùng dao... vì em không quay lại nhìn tôi lấy một lần..."

Diệp Chi bàng hoàng. Hóa ra, chiếc khăn tay năm ấy không cứu được anh khỏi trận đòn thù, thậm chí vì nó mà anh đã phải gánh chịu một nhát dao chí mạng. Vết sẹo này là minh chứng cho sự tàn khốc của quá khứ mà anh đã mang theo suốt một thập kỷ.

Sự hận thù trong lòng Diệp Chi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nỗi xót xa dâng trào. Cô vội vàng cởi bỏ lớp áo ướt lạnh của anh, dùng nước ấm và khăn sạch để lau rửa vết thương đang bị viêm nhiễm do dầm mưa.

Khi da thịt họ chạm nhau lần này, không còn sự cưỡng ép hay chiếm hữu, mà là sự run rẩy của lòng trắc ẩn. Diệp Chi áp mặt vào lồng ngực nóng rực vì sốt của anh, nước mắt rơi xuống hòa cùng nước mưa còn sót lại.

"Tôi xin lỗi... Phó Kình, tôi thực sự không biết..."

Trong cơn sốt mê sảng, Phó Kình đột ngột kéo cô vào lòng, vòng tay anh siết chặt như sợ cô sẽ biến mất một lần nữa. Anh tìm đến môi cô, nụ hôn lần này không hề thô bạo, nó vụng về và chứa chan sự cầu xin, sự khao khát được yêu thương từ một đứa trẻ bị bỏ rơi lâu ngày.

Giữa ngôi nhà gỗ lạnh lẽo, ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy, sưởi ấm cho hai linh hồn đầy vết sẹo. Đêm nay, H+ không mang màu sắc của sự trừng phạt, mà là một sự giao thoa nồng nàn để chữa lành. Họ quấn quýt lấy nhau trong hơi ấm của sự thấu hiểu muộn màng, mặc kệ cơn bão ngoài kia vẫn đang gào thét.