Lời tựa: Đây là câu chuyện kể về chính cuộc đời thật của mình đó.Mình đã suy nghĩ rất nhìu là có nên post nó lên không, nhưng cuối cùng mình cũng post lên để chia sẻ cùng các bạn.Mong các bạn hãy rút kinh nghiệm cho mình.
Câu chuyện bắt đầu nha,lần đầu post nên có dở cũng mong đừng chê!!
Ngồi nhìn mưa rơi tự nhiên tui thấy lòng mình buồn thê lương,ông trời cũng vô tình hờ hững với tui chăng?Mưa gì mà mưa hoài ko chịu tạnh gì hết àh.Mưa gì từ sáng sớm đến giờ này,để coi…3g chiều rồi còn gì.
Không biết từ bao giờ tui đã phát hiện ra trong mình tiềm ẩn 1 căn bệnh được xem là không được bình thường này nữa.Chắc có lẽ là từ hồi tui học cấp 3 chăng.
Àh quên,tui chưa giới thiệu với các bạn tên tui là Lê Minh Hoàng- cái tên nghe cũng có vẻ nam tính chứ nhỉ?nhưng nhìn tui giống cúp bế lắm,nhiều người nhìn từ xa cứ ngỡ tui là con gái ko mới chết chứ. Nói ko phải mèo khen mèo dài đuôi chứ thật ra tui cũng very pretty(theo nhận xét của nhìu người),da tui trắng lắm,ko phải trắng bệch mà là trắng hồng,mắt 2 mí lận,tui chỉ để tóc đen thôi đơn giản là vì ko thích nhuộm^^.Đặc biệt tui thích tắm lắm, 1 ngày tui có thể tắm đến chục lần, bởi vậy tiền nước tháng nào nhà tui cũng cao ngất ngưỡng.Song song đóa người tui lúc cũng rất ư là thơm thoa(bởi vậy sao này mới khổ, hix…).
Nhà tui ở quận 12 lận, 1 quận vùng ven TPHCM. Tui lớn lên trong 1 khu phố văn hóa mà đôi khi ở đó chẳng có những con người có văn hóa gì hết trơn. Bởi vậy,từ hồi học cấp 1 đến cấp 2 tôi chỉ là 1 đứa nhút nhát sợ sệt, không muốn tiếp xúc với bất cứ ai,học xong là muốn về nhà ngay lập tức.
Sau đó chỉ biết trốn chui trốn nhủi trong căn phòng có 4 bức tường mà nơi đó đầy rẫy những bóng tối và sự cô đơn.Tôi nghĩ đời mình chỉ như vậy thôi sao, thật nhạt nhẽo và vô vị. Sau khi rời mái trường cấp 2 đầy những thăng trầm và u ám của những tháng ngày sống vô hồn,đã đến lúc tôi bước vào một môi trường mới.Tôi đủ điểm đậu vào ngôi trường được xem là ngôi trường chuyên của khu vực.Những tưởng tui sẽ lặp lại những tháng ngày sống quay quất và hiu quạnh nhưng ko, chính môi trường nơi đây đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Tôi bước vào 1 lớp học mà trời ơi, sao mà nam sinh ko vậy nè, học sinh nam gấp đôi học sinh nữ.Lúc đầu tui còn ngại chưa dám tiếp xúc với ai nhưng chính sự ấm áp của bạn bè xung quanh đã khiến tôi cần có 1 sự thay đổi lớn mặc dầu chỉ mới học với nhau có mấy tháng thui àh!I need the change!!
Tự nhủ với lòng mình rằng mình sẽ thay đổi và thật tự hào khi bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình đã có những thành công đáng kể trong công cuộc cải cách. Tôi hay cười với mọi người hơn, vui vẻ hòa đồng, gặp bất cứ ai tui cũng xáp xáp lại, nói chung là hồ hởi lắm. Và tôi cũng đã nhanh chóng thành lập riêng cho mình 1 nhóm bạn chơi chung với nhau thân thiết cho đến tận bây giờ. Lúc đầu tui bị chọc là giống con gái, rùi bị gán cho bịt danh là “Cúp Bế” cho đến nay.
Nhưng đến giờ thì đâu cũng vào đấy, tui cũng tự hào vì cái bịt danh ấy lắm.
Tôi vĩnh viễn chắc hẳn sẽ ko bao giờ nhận biết tui bị “bệnh đó” nếu ngày định mệnh ấy ko đến.
Số là vầy,phòng của tui giáp bên hông của nhà bên cạnh, bữa đó hổng biết sao tui đang ngồi học bài nhìn ra cửa sổ, cửa sổ đóng chứ ko mở,mà màu cửa kính màu đen,ở trong nhìn ra thấy nhưng ngoài nhìn vào thì không.
Tự nhiên cái anh hàng xóm ở đâu đi ra (ảnh chừng hăm mấy chứ nhiêu, đẹp zai cực kì,thiệt đóa), sấn sấn trước mặt tui, và …roẹt…ảnh làm động tác đi tiểu, Áhhhhhhhhhhhh….trời..ơi…sao lại như thế, tui lấy tay che mặt lại nhưng hổng hiểu sao bản tính tò mò của tui trỗi dậy, từ nhỏ tới giờ tui chưa từng thấy….của ai…bao giờ,thế là….>””