MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi!Chương 536: Chuyện gì đấy?

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi!

Chương 536: Chuyện gì đấy?

510 từ · ~3 phút đọc

€ó rất ít người biết được tên của bà là Lâm Quyên, nhưng... ngoài cha mẹ đã quên mất dáng vẻ từ lâu, người duy nhất có thể gọi bà “Quyên Nhi” chính là người đàn ông đó!

“Là ông, Hoàng Triển Chiêu! Sao ông còn chưa chết?”

Giọng nói của sư thái Diệt Tình có hơi run lên, một sự tức giận ngay tức thời ánh lên trong mắt bà.

Chuyện gì đấy?

Nhìn thấy cảnh này, Lý Trạch Vũ có hơi sửng sốt.

Đánh giá tình hình cho thấy, hòa thượng Nhất Trinh và sư thái Diệt Tình rất giống như cố nhân, chẳng lẽ giữa hai người bọn họ còn từng có nghiệt duyên sao?

Sự thật chứng minh hắn không hề đoán sai!

“Quyên Nhi, đã nhiều năm trôi qua như vậy, bà vẫn còn trách tôi sao?”

Hòa thượng Nhất Trinh nói lời mang đầy day dứt.

“Hức!”

Sư thái Diệt Tình hừ lạnh một tiếng: “Tôi có tư cách gì mà trách ông?”

Hòa thượng Nhất Trinh vốn tính tình nóng nảy hiếm khi lại lộ ra một chút dịu

dàng, thở dài: “Năm đó tôi có lỗi với bà, nhưng đã nhiều năm trôi qua, chúng ta cũng sắp xuống lỗ rồi, bà tha thứ cho tôi có được không?”

“Tha thứ cho ông? Hoàng Triển Chiêu, ông lại còn mặt mũi nói điều này!”

Sư thái Diệt Tình càng kích động hơn, chỉ vào cửa: “Đi, mời ông lập tức rời khỏi phái Nga Mi của chúng tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khít”

“Mẹ nó! Lão tăng đây đã nhượng bộ bà, bà còn được đằng chân lân đằng đầu!”

Sắc mặt hòa thượng Nhất Trinh đột nhiên tái đi, nói: “Năm đó nếu không phải tính khí khó ưa này của bà, liệu lão tăng tôi có xuất gia không?”

“Tính khí của tôi làm sao? Tên khốn kiếp, sao ông dám nói tôi...”

Sư thái Diệt Tình tức giận đến mức không chịu được, giơ tay chưởng hòa thượng Nhất Trinh một cú.

Hòa thượng Nhất Trinh cũng không nhường, khế chưởng lại một cú.

“Có gì từ từ nói!”

Nhìn thấy hai người đột nhiên động tay động chân, Lý Trạch Vũ kịp thời né tránh, chen vào giữa hai người họ, lấy nhu khắc cương hóa giải thế tấn công của

bọn họ.

“Được lắm Hoàng Triển Chiêu, ông còn muốn làm tôi bị thương, tới đây... Tôi đứng ở chỗ này, có ngon thì tới đây giết tôi đi!”

Đôi mắt của thái sư Diệt Tình đỏ hoe.

Hòa thượng Nhất Trinh cong môi, vẻ mặt đầy bất lực.

Vừa rồi ông mới chỉ sử dụng ba phần công lực, đảm bảo sẽ không làm người ta bị thương, nhưng thái sư Diệt Tình không hề hay biết.

May mà Lý Trạch Vũ giải thích: “Sư thái, sư phụ của tôi khi nãy đã nhẹ tay lắm rồi

“Sư phụ?”

“Cậu cũng đi đi, phá Nga Mi bọn tôi không hoan nghênh các người!"