MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi!Chương 732

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi!

Chương 732

507 từ · ~3 phút đọc

Mặc cho thái độ hùng hổ hăm dọa của Lý Trạch Vũ, Bruce vẫn tỏ vẻ khinh thường.

Đến thằng ngu cũng biết nên đắc tội với Quân Đế hay nước Mỹ và nên lấy lòng ai trong số hai bên.

Song, ông ta không hề chú ý đến sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải ruồi của Gurio: “Quân Đế, cậu có ý gì?”

Nghe vậy, Lý Trạch Vũ nhíu mày, sẵng giọng hỏi ngược lại: “Thánh Đình các người giam cầm bạn tôi, bây giờ còn dám hỏi tôi có ý gì?”

“Fuck!”

Thánh hoàng buột mồm văng tục một câu, khiến cả đám Thánh ky sĩ cùng để lộ vẻ mặt khó tin.

||||| Truyện đề cử: TruyenHD |||||

Ngay chính Bruce cũng ngạc nhiên ra mặc, dường như đang nhắc nhở Gurio: Ông là Thánh hoàng mà lại nói tục vậy sao?

Gurio có vẻ cũng đã ý thức được sai lầm của mình, vội chuyển sang chuyện khác: “Vừa nãy Chử Vệ Hoa đã được người ta đưa đi rồi, bây giờ cậu còn dám hỏi tôi?” Sao cơ!

Tiến sử Chử bị kẻ khác đưa đi rồi!

Sắc mặt Bruce thoáng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Lý Trạch Vũ tràn đầy sự bất thiện.

“Ông nói nhăng nói cuội gì thế?”

Kỹ năng diễn xuất của Lý đại đương gia tiến bộ nhiều lắm rồi, ảnh đế Oscar còn phải dạt sang một bên.

Chỉ thấy hắn tự chỉ vào mũi mình, làm bộ hoang mang ngơ ngác: “Ông nói... Tiến sĩ Chử bị tôi đưa đi?”

“Chẳng lẽ không đúng sao!”

Gurio nheo mắt trừng hắn.

“Ha ha ha ha ha ha...”

Lý Trạch Vũ đột nhiên bật cười, nói với giọng mỉa mai: “Người của tôi vẫn

còn ở trong cung Thánh hoàng này, thế mà ông lại trợn mắt kêu tôi đưa người đi rồi, đúng là nói dối không biết ngượng mồm!”

Ặc...

Gurio nhếch mép, cuống quýt sửa lời: “Là bị người của cậu đưa đi!”

Tiếp đó, hắn ta nhìn sang Bruce đang hoang mang ra mặt, “Tướng quân Bruce hãy tin tôi, tiến sĩ Chử thật sự không còn ở Thánh Đình, ông ta bị người của Quân Đế đưa đi rồi!" “Mẹ kiếp!”

Lý Trạch Vũ tức giận đến mức dậm chậm: “Mẹ nó, nếu tôi đưa tiến sĩ Chử đi được thì tôi còn ở lại Thánh Đình làm cc gì? Ở lại chơi gái hả?”

“Quân Đế, xin hãy ăn nói lịch sự chút.”

Gurio lớn tiếng cảnh cáo: “Thánh Đình là nơi thiêng liêng nhất trần đời, không thể chịu lời xúc phạm của bất cứ ail”

“Thánh hoàng, rốt cuộc ông có ý gì?”

Bruce hỏi bằng giọng điệu chất vấn.

“Tướng quân Bruce, tiến sĩ Chử thực sự bị người của Quân Đế đưa đi rồi!”

Gurio bỗng có cảm giác oan ức nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không sạch tội.

Nhưng Bruce lại cảm thấy mình đang bị Gurio đùa giốn.