MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 194

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 194

394 từ · ~2 phút đọc

Chương 194

Không biết tại sao, khi những lời này lên đến cố họng, trong đầu anh ta bỗng hiện lên hình ảnh người đàn ông đã gặp trước đó gọi cô là “chỉ”.

Thái độ của người đàn ông đó đối với cô không hề giống chị em, mà giống như người yêu, không cho phép người khác tranh giành.

Người đàn ông đó, có phải là người cô yêu không?

Cuối cùng, anh ta vẫn không hỏi câu này.

Bây giờ anh ta không có tư cách hỏi câu đó, có lẽ trong tương lai, nếu anh ta thực sự có thể thành công, thì sẽ có đủ tư cách đứng trước cô một lần nữa.

Quách Huỳnh Phương lái xe đi, Lăng Y Mộc đang bước từng bước trở về căn phòng trọ, nhưng lúc cô còn chưa mở cửa, đã thấy trong phòng có ánh sáng.

Trước khi cô đi ra ngoài, rõ ràng đã tắt đèn, lẽ nào…

Lăng Y Mộc sợ hãi, lập tức mở cửa, đập vào mắt là cả căn phòng sáng đèn, Dịch Quân Phi đang ngồi trên ghế.

“Anh..” Cô bước vào phòng: “Muộn như vậy rồi, anh đến gặp tôi có việc gì không?”

“Tôi nên hỏi chị mới đúng, hôm nay chắc chị không tăng ca, sao muộn như vậy rồi mới về?” Anh nhẹ nhàng nâng mắt nhìn cô.

“Trong công ty có một đồng nghiệp từ chức, mọi người cùng nhau đi ăn bữa cơm để tạm biệt anh ta” Lăng Y Mộc nói.

“Đồng nghiệp nào?” Anh hỏi.

Cô hơi do dự một lúc, sau đó mới nói: “Quách Huỳnh Phương” Dù sao thì cho dù cô không nói, anh cũng có thể tra ra.

Anh nhướng mày: “Chắc không phải hôm nay anh ta lại đưa chị về chứ?”

Lăng Y Mộc không nói lời nào, nhưng vẻ mặt của cô đã thừa nhận.

“Chị còn định nói không quan tâm đến anh ta sao? Nếu không quan tâm, thì sẽ để anh ta đưa chị về hết lần này đến lần khác sao?”

Anh đứng dậy, bước từng bước đến gần cô.

Cô đón nhận ánh mắt của anh: “Đối với tôi anh ta chỉ là một đồng nghiệp bình thường mà thôi, hơn nữa kể từ hôm nay, đến đồng nghiệp cũng không phải nữa, cậu tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, đây là tất cả những gì tôi có thể nói”