MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 209

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 209

410 từ · ~3 phút đọc

Chương 209

Một phần tư của một trăm năm mươi triệu là ba mươi bảy triệu.

năm trăm nghìn. Cô cần ít nhất hai mươi mốt triệu nữa mới đủ.

Nhớ lại trước đây, hai mươi mốt triệu đối với cô chả là gì, nhưng hiện tại… Lăng Y Mộc cuối cùng cảm nhận được cảm giác một đồng tiền có thể ép chết anh hùng.

Công việc ở Sở Bảo Vệ Môi Trường, tiền lương mỗi tháng cũng coi như đã vét sạch rồi. Còn về những công việc khác, cô là người có tiền án, sợ rằng rất khó để tìm được một vài công việc có thể làm kiêm chức.

Lăng Y Mộc thở dài, mãi đến khi đi ngủ, tâm sự vẫn trùng trùng.

“Này, cậu đừng ngủ nha. Chúng ta có thể trốn ra ngoài” Là ai, là ai đang nói chuyện vậy? Giọng nói này… hình như là giọng nói của cô mà.

Là cô đang nói chuyện sao?

“Chân của tớ… rất đau, không… không đi được… ” Đây là giọng nói của ai? Hình như là giọng nói của một bé trai.

“Vậy tớ cõng cậu nhé. Sức lực của tớ rất lớn, nhất định có thể cõng được cậu!” Cô nói.

“Đúng rồi, cậu đừng ngủ nhé. Chẳng phải trên tivi đều diễn như vậy sao. Nếu như ngủ thì sẽ chết đấy, nhm mắt rồi thì sẽ không thể mở ra nữa. Tớ hát cho cậu nghe được không. Tớ sẽ hát bài hát của Đặng Lệ Quân, bà ngoại nói tớ hát rất hay!”

Sau đó cô nghe thấy, khi đó cô dùng giọng trẻ con trong trẻo để hát bài hát “Bước chậm trên đường đời”.

“Nếu như chúng ta… bị bắt lại, không trốn thoát được thì làm sao đây?” Giọng nói của bé trai vang lên.

“Ngốc quá. Có tớ ở đây, sao có thể không trốn thoát được chứ? Tớ nhất định sẽ dắt cậu chạy thoát”

“Nếu cậu bỏ tớ ở lại, cậu nhất định có thể trốn thoát”

“Tớ sẽ không bỏ cậu ở lại đâu! Tớ từng nói tớ sẽ bảo vệ cậu thì sẽ bảo vệ cậu! Tớ không sợ đám người xấu đó!”

“Tại sao cậu không bỏ rơi tớ?”

“Vì chúng ta là bạn!”

“A!” Lăng Y Mộc mở mắt, ngồi bật dậy trên giường, một luồng ánh sáng mờ nhạt chiếu vào mi mắt.

Đây là căn phòng mà cô thuê!

Lăng Y Mộc thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn đồng hồ, bây giờ là ba giờ sáng.