MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 316: “Năm đó em nợ anh cái gì, thì bây giờ em trả lại anh cái đó.”

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 316: “Năm đó em nợ anh cái gì, thì bây giờ em trả lại anh cái đó.”

437 từ

Chương 316

“Không cần, tôi không khát” Cô ngượng ngùng cười. Anh ta nhướng mày: “Anh vất vả điều chế nó như thế, em không uống sao?”

Anh kéo tay phải của cô, đem lỵ rượu nhét vào tay cô, gần như ép cô cầm ly rượu: “Vốn dĩ anh cũng lười học pha chế rượu, dù sao anh cũng không định làm bartender, nhưng mấy năm nay, anh học pha chế, sau đó… Anh chỉ pha chế loại rượu này, rất thú vị.”

Tần Hoa Nhiên nghe những lời này, chỉ cảm thấy một cảm giác khó tả, mà ly cocktail trong tay cô, cũng dường như trở nên nặng nề vô cùng.

“Còn chưa uống?” Anh nhìn chằm chằm cô nói.

Cô mấp máy môi, được rồi, sau khi uống hết ly rượu này, tồi tệ nhất cùng lắm là cô say, sau đó… Anh muốn trả thù thế nào thì tùy anh, nhưng…

“Chuyện của chúng ta, có liên quan tới bố mẹ tôi. Anh muốn trút giận thì tìm tôi, tùy anh muốn trút giận như thế nào cũng được, nhưng đừng làm phiền đến bố mẹ tôi.”

Anh nhìn vẻ mặt bất cứ giá nào của cô, giống như trắng sĩ bị gãy cổ tay, môi mỏng phun ra một chữ “Được”. Tần Hoa Nhiên hơi ngửa đầu, một hơi uống cạn ly cocktail trong tay.

Rượu giống như năm đó, nhưng lúc uống tâm trạng của cô hoàn toàn khác, hơn nữa năm đó cô chỉ cảm thấy loại rượu này sao lại uống ngon như vậy, bây giờ lại cảm thấy rượu này sao lại đẳng chất như thế? “Ngon không?” Anh ta dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn cô hỏi.

“Ngon… Ngon” Lưỡi cô có chút thắt lại, trong miệng cô tràn đầy hương vị của loại cocktail này.

Vốn là một ly rượu phải từ từ nhấm nháp, bây giờ lại bị cô nuốt xuống trọn vẹn như vậy: “Bạch Đình Sinh, anh muốn tôi thế nào, anh mới thấy hả giận chuyện năm đó, anh nói đi!”

Có lẽ nhờ một ly rượu xuống bụng này, gan cô cũng lớn thêm không ít, giọng nói cũng lớn hơn một chút.

Đôi mắt đen u tối của anh ta: “Năm đó em nợ anh cái gì, thì bây giờ em trả lại anh cái đó.”

Cô nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe kia trợn to nhìn anh, như đang suy nghĩ điều gì: “Nợ anh cái gì, trả lại cho anh là được?”

“Đúng.” Anh ta nói.

Tân Hoa Nhiên đứng dậy lắc lắc cái đầu, có lẽ rượu vừa mới ngấm, khiến cô cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.