MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y MộcChương 74

Sủng tới nghiện vợ yêu có độc - Lăng Y Mộc

Chương 74

609 từ · ~4 phút đọc

Chương 74

“Ai nói bọn tôi không mua, tôi sẽ lấy..” Tần Hoa Nhiên vốn định cắn răng mua một bộ để xả cơn tức này, kẻo mấy nhân viên có tầm nhìn hạn hẹp nọ cứ khinh thường người khác.

Lăng Y Mộc kịp thời giữ cô ấy lại, sau đó nói với người quản lý kia: “Không mua quần áo, thì không thể vào tiệm ngắm sao?”

“Hai người đến cửa hàng xem trang phục vượt xa thu nhập của mình, tôi nghi ngờ hai người sẽ gây rối. Vì thế, tôi chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của những khách hàng khác trong cửa hàng thôi” Người quản lý nói năng rất lý lẽ.

Lăng Y Mộc trả lời ngay: “Nhưng cô không có chứng cứ. Trái lại chính cô, rõ ràng đang chê bai phân biệt đối xử người tiêu thụ. Đúng rồi, ban nãy tôi đã ghi âm những gì cô nói rồi. Tôi coi như nó là một phần chứng cứ, có thể giao lại cho quản lý khu thương mại được đẩy”

“Cô..” Hiện giờ, vẻ mặt của quản lý cứng đờ. Cô ta không ngờ vừa rồi đối phương đã dùng di động ghi âm lại.

“Lăng Y Mộc, cô đủ chưa, một đứa quét đường như cô mà đến đây xem quần áo cái gì, chẳng lẽ cô còn nhung nhớ những bộ trang phục mình được mặc từ hồi xa xưa hả?” Tiêu Tử Miên chế giễu: “Nếu cô thật sự muốn mua mấy bộ này, vậy tôi đành thương xót, mua cho cô một bộ nhé”.

“Sao hả, chẳng lẽ công nhân vệ sinh môi trường quét đường không thể đến đây xem hoặc mua quần áo sao? Hay nhà họ Tiêu cảm thấy công nhân vệ sinh môi trường là thứ người thấp bé? Nếu đại chúng biết nhà họ Tiêu đối xử với công nhân vệ sinh môi trường thế này, không biết sẽ có cảm tưởng ra sao đây.”

Lăng Y Mộc bình tĩnh đáp trả, đề hành vi cá nhân của Tiêu Tử Miên lên tới nhà họ Tiêu.

Sắc mặt Tiêu Tử Miên cũng như người quản lý. Cô ta kìm nén đến mức đỏ bừng, thế nhưng cô ta không phản bác lại được câu nào.

Nếu thật sự nói công nhân vệ sinh môi trường là thứ người thấp kém, không chừng ngày mai sẽ có một kẻ thích bênh vực nào đó triển khai công kích nhà họ Tiêu cho xem.

“Tử Miên chỉ mới nói vu vơ một câu, cô cần gì phải làm quá lên vậy” Hách Dĩ Mạt vẫn im lặng đứng bên cạnh chợt lạnh lùng cất tiếng: “Công nhân vệ sinh môi trường có thể đến mua quần áo nhưng không biết cô vừa ý bộ nào thế? Nếu không muốn mua thì đừng làm ảnh hưởng đến công việc buôn bán của người khác.”

“Vậy cái này là được rồi” Lăng Y Mộc đưa tay chỉ vào một bộ đang treo trong tủ, là chiếc váy dài được niêm giá mười bốn tỷ: “Ban nãy không phải cô Tiêu nói sẽ mua cho tôi sao? Vậy mua cái đó là được.”

Tiêu Tử Miên suýt nữa đã hộc máu. Cô ta muốn mua cho Lăng Y Mộc hồi nào! Hơn nữa cái này đến tận mười bốn tỷ đó, không phải là 480 tệ đâu.

“Cô Tiêu không phải đang nói suông không giữ lời đấy chứ.” Tần Hoa Nhiên nói giúp. Tiêu Tử Miên đỏ bừng cả mặt.

Hách Dĩ Mạt khinh thường: “Mười bốn tỷ, không phải Tử Miên không lấy ra nổi, chỉ có điều không đáng mua cho kẻ mang tội giết người mà thôi”