MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1002

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1002

626 từ · ~4 phút đọc

Chương 1002

Cổ vương tự bổ sung trong lòng, so với ngài cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân thôi, cần gì chó chê mèo lắm lông.

Vừa nghĩ tới Triệu Khương Lan đang ở bên kia chăm sóc cho một tên nam nhân có ý với nàng, Lý Mặc căn bản không thể ngồi yên.

Hắn lại sai người cho gọi Triệu Khương Lan đến.

Triệu Khương Lan thật phục “Một buổi sáng ngươi gặp ta đến mấy lần, ngươi có mắc bệnh gì à?

Mấy lời nói không chút lễ phép này nếu đổi thành người khác thì chính là đang tìm đường chết.

Mà nếu do Triệu Khương Lan nói ra, Lý Mặc không có chút tức giận.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm nàng đầy vẻ đố ky: “Cổ vương đã nói cho ta biết rồi”

Lòng Triệu Khương Lan chợt căng thẳng: “Nói cho ngươi, nói cho ngươi biết cái gì?”

“Chuyện của thế tử!” Ánh mắt hắn sáng rực nhưng trong đó hình như có chút tủi thân.

“Nàng đã biết từ sớm rồi có phải không, tên thế tử kia vừa nhìn là đã biết không phải loại tốt lành gì, cặp mắt kia lúc nhìn người khác hệt như mang theo móc câu, thì ra là có ý nghĩ không ra gì đó. Nàng là đường tẩu trên danh nghĩa của hắn, hắn sao có thể đối với nàng.”

Triệu Khương Lan không khỏi đỡ trán: “Ngươi đang nói nhảm gì đây.”

“Nhất định phải để trẫm tự mình đi xác minh thì nàng mới chịu thừa nhận sao. Hắn ôm ý xấu với nàng! Nàng thông minh như vậy, làm sao mà không biết được, thế mà còn dẫn dê vào miệng cọp cả ngày xoay xung quanh hắn, sao thế, không lẽ nàng cũng say mê hắn. Trách sao.

nàng lại muốn đến Vinh Dương, cái vị Thần vương điện hạ ghen tuông ngập trời nhà nàng cũng không phát hiện có gì không đúng à!”

Lời Lý Mặc nói đậm mùi ghen tuông, Triệu Khương Lan bị hắn nói cho giật mình.

Khúc mắc trong chuyện này thực sự quá nhiều, cũng không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu mới tốt.

Thế nên đơn giản là nàng không giải thích gì hết, thuận theo mà gật đầu: “Ngươi nói rất đúng, ta biết hắn thích ta. Có điều hắn rất nhanh thôi sẽ quên ta mất rồi, như vậy rất tốt, vừa bớt chuyện lại đỡ lo, ta cũng không có gì phải phiền lòng.

Lý Mặc nghe xong lời này lại càng thêm nổi nóng: “Lý Hân, lời này của nàng là có ý gì. Nàng thừa nhận hắn thích nàng, vậy mà nàng đi với hắn tới Vinh Dương? Trước khi đến đây, nàng vốn không biết chuyện vong tình cổ sẽ quên tình, cho nên nàng đây là thật lòng muốn ở cùng hắn. Lẽ nào ở trong mắt nàng, một tên thế tử không rõ thân phận như hắn còn quan trọng hơn ta sao?”

“Ta xem hắn như đệ đệ. Ngươi đừng bịa đặt lung tung.”

“Ánh mắt nàng nhìn hắn không chỉ đơn giản là đệ đệ đâu. Nếu hắn là Mộ Dung Bắc Uyên thì trẫm đành nhịn. Nhưng hắn là cái thá gì chứ, mặt mũi bình thường chẳng hiếm lạ, tính tình cũng không tốt được đến đâu, có gì đáng để thích chứ”

Bởi vì bây giờ Mộ Dung Bắc Uyên đang đeo mặt nạ, thế nên đã che lại gương mặt tuyệt thế vốn có.

Mặt nạ được làm theo gương mặt của thế tử, nói nào ngay cũng không phải là bình thường chả có gì đặc biệt.

Chỉ là so với Mộ Dung Bắc Uyên, thậm chí là so với Lý Mặc mà nói, thì cũng kém hơn không ít đâu.