MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 124

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 124

418 từ · ~3 phút đọc

Chương 124

Ánh mắt của Mộ Dung Bắc Uyên thoáng cái đỏ bừng, trong lòng cảm thấy chán nản. Rốt cuộc là cửa tiệm đó xảy ra chuyện gì thế, rõ ràng là hắn đã nói, bảo bọn họ đưa tới giao cho Chu Khiết của Tứ vương phủ. Hơn nữa, tất cả giấy tờ đều được đưa cho Triệu Khương Lan, có người lấy mà lại không cần giấy tờ sao?

Nhưng Thẩm Hi Nguyệt hoàn toàn nghĩ đồ đó là thủ hàn tặng nàng ta, nếu như bảo hắn mở miệng muốn lấy lại, hắn cũng không nói ra được. Nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên chần chừ không nói, Thẩm Hi Nguyệt ngẩng đầu hoài nghỉ: “Vương gia, có chuyện gì sao? Là thần thiếp nói sai gì sao?”

“Không phải.”

Hắn cố nặn ra một nụ cười, trong nháy mắt mất cảm giác thèm ăn. Nhưng Thẩm Hi Nguyệt lại cười kéo hắn ngồi xuống: “Thần thiếp đặc biệt yêu cầu phòng bếp làm điểm tâm mà người thích ăn. Nhất định người phải ăn nhiều chút, không thể lãng phí tấm lòng của thần thiếp.”

Bàn ăn đầy món ăn, đó là sự phong phú thường thấy của Lạc Hương Các. Trong đầu của Mộ Dung Bắc Uyên lại hiện ra cảnh lúc ở chỗ của Triệu Khương Lan, mỗi lần ăn cùng nàng đều là những món ăn giống nhau.

Không biết tại sao, tất cả đều là những món ăn rất đơn giản, thậm chí ở chỗ của nàng còn chưa từng hợp khẩu vị của hắn, nhưng hắn lại cảm thấy ăn chúng rất ngon.

Nghĩ đến Triệu Khương Lan, ánh mắt của Mộ Dung Bắc Uyên lại không nhịn được dừng lại ở trên người Thẩm Hi Nguyệt. Hắn không muốn lãng phí thức ăn nên đã ngồi xuống ăn. Khi nâng đũa lên, lời nói gần như đã đến trên môi: “Hi Nguyệt, thật ra là…”

. Thẩm Hi Nguyệt không biết gì nhin qua, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng: “Làm sao vậy?”

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra là mỗi lần, nàng không cần dặn nhà bếp làm nhiều món như vậy đâu, chúng ta chỉ có hai người, ăn không hết”

“Nhưng thân thiệp muốn để Vương gia nếm thử nhiều món hơn, nếu người không thích thì để lần sau thần thiếp dặn họ nấu bớt đi” Mộ Dung Bắc Uyên thở dài: “Sau này, trước khi bản vương đến sẽ báo cho nàng biết được rồi, ăn cơm thôi.”