MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1623

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1623

523 từ · ~3 phút đọc

Chương 1593

Cẩn Thư đỡ nàng ta: “Người mệt mỏi nguyên một ngày rồi, đi ăn chút gì đi.

“Không cần, ta không muốn ăn, ta muốn đi nằm một chút.

Vào trong phòng, Hoắc Hoa Quý nghĩ đến Lý Mặc đối xử dịu dàng như vậy, nàng ta ôm chặt cái gối trong ngực. Nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu nàng ta không ngừng hiện ra gương mặt của hắn ta. Thậm chí nhớ tới lúc hắn ta đặt lên trán nàng một nụ hôn, tâm trạng nàng ta cứ bồn chồn không yên mà mở to hai mắt, lúc này lại nghe thấy tiếng đập cửa.

“Ai vậy, mời vào.”

Rất nhanh, Triệu Khương Lan đi đến.

Hoắc Hoa Quý lập tức ngồi thẳng dậy: “Người đã tới.” Triệu Khương Lan đến ngồi bên cạnh nàng: “Có chuyện này, ta bất đắc dĩ phải nhắc nhở ngươi. Ngày mai chính là đại hôn, đêm đến Hoàng đế và Hoàng hậu nhất định sẽ viên phòng. Thế nhưng ta đã gả làm thê tử, không thể nào còn là tấm thân xử nữ, ngươi hiểu ý ta chứ?”

Nghe thấy nàng nhắc nhở, Hoặc Hoa Quý mới nghĩ đến mấu chốt của sự tình.

Năng luống cuống nhìn Triệu Khương Lan.

Thế nhưng là thuốc này tên là Vu Linh Hoàn, Triệu Khương Lan đã tự mình trải qua, nàng biết sẽ gian nan như thế nào.

Dù Hoắc Hoa Quý rất kiên cường nhưng cũng đau đến chân tay đồng thời co quắp lại. Triệu Khương Lan ôm nàng ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng nàng ta: “Không sợ, không sợ”

Hoắc Hoa Quý nghẹn ngào thút thít.

Là vì quá đau đớn nên không ngăn được nước mắt rơi xuống, dính ướt vạt áo Triệu Khương Lan.

Vì muốn Hoắc Hoa Quý thay đổi sự chú ý, Triệu

Khương Lan đổi đề tài hỏi: “Hôm nay các ngươi đã đi đâu?”

“Hai Thiên, Địa, còn có Thái Miếu. Bệ hạ nói, muốn ta gặp một vị trưởng bối.”

Triệu Khương Lan ừ một tiếng: “Ta đã biết, là Liên thái phi. Bà ấy là một người rất tốt, đáng tiếc đã về cõi tiên, nếu bà ấy còn trong cung, ta với Lý Mặc sẽ không đi đến tình cảnh hôm nay, cho dù Lý Mặc khăng khăng không buông tay, có bà ấy ở đây, ta cũng có thể thỉnh cầu bà ấy chăm sóc ngươi.

Hoắc Hoa Quý áp sát vào ngực nàng: “Ta là lần đầu được bệ hạ đối đãi dịu dàng như vậy, cả người đều giống như đạp trên mây, không có chút nào chân thực.

Triệu Khương Lan khế cười: “Như vậy không tốt sao, hắn dịu dàng một chút ngươi sẽ không sợ. Giờ này ngày mai, người ôm người sẽ không phải là ta, mà sẽ là Lý Mặc” Nghe nàng nói như vậy, trong lòng Hoắc Hoa Quý nổi lên nước mắt chua xót.

Nàng ta vừa mở miệng giọng đã nghẹn ngào: “Thế nhưng tất cả đều là giả, giả mãi mãi cũng không thành thật được. Tương lai có một ngày chân tướng rõ ràng, bệ hạ có thể sẽ hận ta thấu xương”