MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1830

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1830

438 từ · ~3 phút đọc

Chương 1800

Nàng đành dùng tay phải bắt mạch cho tay trái, nhưng bởi vì tâm trạng khó bình tĩnh nên cô luôn cảm thấy mạch đập không ổn định, không thể nhìn ra được. Làm sao bây giờ, không phải bị nhiễm bệnh rồi chứ?

Vào lúc này, trong đầu Triệu Khương Lan hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Nàng ta nhớ đến một y nữ mới bị hoả táng cách đây hai ngày, nhớ tới những bệnh nhân không kịp nhắm mắt trước khi chết. Còn nhớ tới Mộ Dung Bắc Uyên. Triệu Khương Lan chậm rãi ngồi xuống ghế, một lúc sau mới có thể bình tĩnh mang khăn che mặt.

Sau khi rửa sạch tay, nàng không dám mở cửa, chỉ dám mở hé cửa sổ nói với người qua đường: “Giúp ta mời đại phu đến đây khám bệnh. Ta cảm thấy không được khỏe, sợ là đã nhiễm bệnh.”

Người làm thuốc kia kinh ngạc, đây chính là Triệu Minh công tử! Nếu nàng ta xảy ra chuyện gì thì tất cả mọi người đều cảm thấy không còn chỗ dựa nữa.

Hắn ta nhanh chóng đi tìm đại phu, không lâu sau Giang Dương vội vã chạy tới.

Nhìn thấy Giang Dương, Triệu Khương Lan thở dài một hơi.

“Công tử, ngài để thuộc hạ xem xem.”

Triệu Khương Lam không định mở cửa mà ở bên cạnh cửa sổ nhắc nhở.

“Ngươi đeo khăn mặt che mặt lên, phòng tránh thật kĩ.”

“Công tử, bây giờ là lúc nào rồi, đừng lo mấy chuyện đó nữa.”

“Đeo lên!”

Giang Dương đành phải che mặt, Triệu Khương Lam vẫn không mở cửa, chỉ cho hắn nhìn từ bên ngoài.

“Trong phòng không thông gió, ta sợ là có quá nhiều vi khuẩn. Ngươi bắt mạch cho ta, đầu ta bây giờ có chút choáng, không được tỉnh táo nên bắt mạch không được chính xác.”

Giang Dương để ngón tay ấn lên mạch của nàng, không dám phân tâm, nín thở trong một thời gian dài mà hét “Công tử chính khí không đủ, mềm yếu không có chút sức lực, mạch tượng không chìm không hiện, có lẽ không phải sốt cao mà có chút sốt nhẹ. Thuộc hạ cho rằng, ngài bị nhiễm phong hàn. Vì mấy hôm trước không chú ý sức khoẻ, khí lạnh bên ngoài xâm nhập vào. Nhưng mạch tượng lúc đầu vẫn có gì đó khác so với hiện tại.”

“Mạch tượng lúc đầu có chút khác biệt nhưng một khi dịch hạch xâm nhập vào cơ thể, thì những ngày sau sẽ có sự thay đổi tương tự như phong hàn.”

Giang Dương bỗng chùng xuống, nàng nói không sai.