MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1844

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1844

413 từ · ~3 phút đọc

Chương 1814

“Chàng nói xem! Chàng từ sáng sớm đã ra ngoài, nhưng mãi đến tối muộn mới xuất hiện. Lâu như vậy rốt cuộc chàng đã đi đâu thế, chàng có biết là ta lo lo lắng nhiều lắm không, liên tục cho người ra ngoài tìm chàng.”

“Là ta sai rồi. Ta thật sự là đi hái quả sơn trà về cho nàng.”

Hắn lắc lư cái túi trong tay: “Nàng nhìn xem, hái được rất nhiều. Nhưng sau khi hái xong, đột nhiên phát hiện ở bên dưới cây có mấy bóng dáng khả nghi, nên ta mới tiện đường đi theo, kết quả nàng đoán xem như thế nào!”

Triệu Khương Lan chớp mắt nhìn: “Làm sao vậy?”

“Ta đã tìm thấy nơi ẩn náu của Liên Tư Thành, vì vậy đã ngay lập tức quay về doanh trại yêu cầu La Tước đem binh cùng ta tiến đến bắt người. Bọn ta đã mang Liên Tư Thành về giam giữ, đợi khi sự việc ở đây xử lí ổn thỏa, có thể mang hắn về kinh gặp phụ hoàng.”

“Thật sao? Tốt quá rồi! Trời ơi chàng thật lợi hại, ta đã hiểu lầm chàng rồi, xin lỗi phu quân.”

Mộ Dung Bắc Uyên đưa mặt sát lại gần: “Vậy nàng có muốn thưởng cho ta cái gì đó không, lâu như vậy không gặp nhau, hôn ta một cái.”

“Không được. Lý do ta mở cửa cho chàng, vì muốn xác nhận bệnh của ta là phong hàn, chứ không phải ôn dịch, nhưng vẫn còn ho, vẫn có bệnh khí. Nếu hôn chàng, chút nữa chàng cũng bị ho thì phải làm sao…”

Triệu Khương Lan còn chưa nói xong, đã bị Mộ Dung Bắc Uyên hôn vào miệng.

Nàng mở to hai mắt nhìn muốn đẩy người ra, nhưng lập tức bị hắn dồn vào tường.

Sức lực của Mộ Dung Bắc Uyên đương nhiên là mạnh hơn nàng rất nhiều, Triệu Khương Lan giãy giụa nhưng không được, chỉ có thể để mặc hắn tùy ý chiếm đoạt.

Cũng không biết trải qua bao nhiêu lâu, nàng thậm chí cảm thấy người có chút tê dại, mới bị hắn giữa mãi không buông.

“Nàng sao thế…”

“Nàng bị phong hàn, nếu như ta bị ho, thì cùng nhau uống canh sơn trà. Còn nếu như nàng bị ôn dịch, chúng ta sẽ chết cùng nhau, không có việc gì phải lo ngại cả.”

Triệu Khương Lan ngước mắt nhìn hắn: “Xí, đừng nói mấy lời không may như thế.”