MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1850

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1850

331 từ · ~2 phút đọc

Chương 1820

Mặc Tuyền nói vài câu với con ngựa của La Tước, đồng thời thít chặt chân vào bụng con ngựa của mình, phi như bay về phía trước.

“Viên thuốc khi nãy đã là thuốc giải rồi, không có viên thức hai đâu!”

Thứ chết giẫm, Mặc Tuyền thế mà dám lừa hắn?

La Tước điên lên, định rượt theo.

Thế nhưng ngựa vẫn đứng im không động đậy, làm cách nào cũng không tiến nửa bước.

Khi nãy, Mặc Tuyền lén lút nói vài câu với con ngựa để nó không đuổi theo ông ta.

La Tước nghiến răng, từ lâu đã không còn thấy bóng dáng Mặc Tuyền.

Hắn vẫn chưa yên lòng về Hồng Vân bèn quay trở lại, con ngựa khi này mới chịu chạy về.

“Thứ xúc sinh đứng núi này trông núi nọ! Ông đây nuôi ngươi bao lâu mà ngươi dám nghe lời một kẻ lạ mặt! “

Đến khi về trong thành, hắn nhanh chóng đến bên Hồng Vân.

Đại phu trong thành không nhiều, hắn đành phải mời quận chúa Minh Châu đến xem bệnh cho Hồng Vân.

Sau khi bắt mạch, quận chúa Minh Châu cau mày lại: “La phu nhân quả thật không trúng độc rắn mà trúng một loại độc khác. Nhưng viên thuốc khi nãy hẳn là có tác dụng, mạch của nàng ấy đang đập bình thường trở lại. Nhưng dù gì cũng là độc, cần phải chăm sóc một thời gian mới có thể bình phục hoàn toàn, hàng ngày uống nhiều nước ấm cùng với ít thuốc thanh nhiệt giải độc là có thể khỏe lại.”

Nghe được những lời này La Tước mới yên tâm.

Sau khi người lui xuống hết, La Tước mới nắm chặt bàn tay Hồng Vân.

“Sao nàng lại ngốc như vậy, thấy rắn còn chắn thay ta. Ta thà rằng để độc rắn lan trên người mình chứ cũng không nỡ để nàng chịu khổ.”

Hồng Vân vẫn yếu ớt dựa vào hắn, mãi hồi sau, nàng mới nắm lại tay La Tước.