MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1920

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1920

391 từ

Chương 1890

Mộ Dung Bắc Uyên hiểu rõ trong lòng nàng ta đang nghĩ gì: “Ngươi muốn làm Thần vương phi có phải vì cảm thấy bổn vương là người có hi vọng kế thừa ngôi vị nhất triều hay không? Chỉ cần ngươi gả vào Thần vương phủ, sau này chắc chắn sẽ ngồi ổn cái ghế nữ tử tôn quý nhất Thịnh Khang kia… vậy đêm nay bổn vương nói cho ngươi biết, tuyệt đối không thể!”

Nửa bên mặt của hắn được chiếu sáng dưới ánh lửa lung lay vui sướng, lại như có một vẻ đẹp quỷ dị như yêu như ma.

“Đời này của bổn vương không có ý với ngôi vị hoàng đế, chờ đến khi vị trí thái tử được xác lập thì sẽ rời khỏi Kinh Thành, không dính vào bất cứ chuyện gì trong triều đình.”

Quận chúa Minh Châu cắn chặt môi, vốn muốn bày tỏ là nàng ta yêu hắn thật lòng.

Nhưng khi nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói như thế nàng lại bác lại theo bản năng: “Huynh đừng hòng gạt muội! Người ở trên đời này có ai lại không thích quyền lực, nếu như huynh muốn dùng cái lý do này để muội buông tay thì muội sẽ không tin đâu.”

Mộ Dung Bắc Uyên cười khinh thường, hắn chậm rãi thu lại vẻ mặt của mình: “Ngươi có biết vì sao lúc trước tam hoàng tử rời khỏi vị trí Thái tử để trở thành Sơn Vương không?”

Quận chúa Minh Châu rầu rĩ đáp: “Bởi vì Sơn vương đột nhiên mắc phải bệnh lạ, có tật ở chân. Mà Thịnh Khang có quy tắc, hễ có hoàng tử bị tật thì không được làm thái tử.”

Mộ Dung Bắc Uyên dùng giọng nói trầm thấp lập lại câu cuối cùng của nàng ta một lần nữa: “Không sai, phàm là hoàng tử có tật thì không được làm thái tử…”

Hắn nói xong lại nhìn ngón tay của mình.

Dưới ánh sáng chập chờn quận chúa như si như dại mà nhìn kỹ, lại càng dùng sức bẻ ngón út của mình một cái.

Chỉ nghe một tiếng xương bị gãy vang lên, quận chúa Minh Châu sợ đến lùi về sau một bước, làm như gặp ma mà chỉ vào hắn.

“Điện hạ, huynh, huynh sao có thể tự bẻ gãy ngón út của mình!”