MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1922

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1922

362 từ

Chương 1892

“Điện hạ, muội, muội đồng ý từ hôn!”

Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy lúc này mới để lộ ra một nụ cười yếu ớt.

“Rất tốt, biết thời biết thế mới là người tài giỏi. Quận chúa Minh Châu, xem ra ngươi vẫn còn biết suy nghĩ.”

“Lời giải thích điện hạ dạy cho muội ngày mai có thể có tác dụng thật sao? Nếu hoàng thượng trách tội muốn trị tội muội…”

“Chuyện này bổn vương chắc chắn sẽ xin tha cho ngươi.”

Nghe vậy, quận chúa Minh Châu nở một nụ cười thê lương.

Không ngờ chỉ đến khi nàng ta chịu buông bỏ thì Mộ Dung Bắc Uyên mới có thể dành cho mình một chút lòng thương hại.

Có được lời đồng ý của quận chúa Minh Châu, Mộ Dung Bắc Uyên xoay người rời đi.

Nhưng lại như nghĩ tới chuyện gì, hắn nghiêng người quay đầu lại nói: “Đúng rồi, chuyện này bổn vương khuyên ngươi tốt nhất là đừng nên cho Hạ Chiêu Vương biết. Nếu không ông ta dễ kích động gây ra họa thì ta cũng sẽ không biết nương tay là gì đâu.”

Nói xong, Mộ Dung Bắc Uyên lại lờ mờ nghe thấy có tiếng bước chân đang đến gần.

Hắn cong khóe môi, phóng người lên mái hiên rồi dần dần biến mất trong bóng tối.

Không lâu sau có một đám binh lính trong phủ bước nhanh đến đây.

Bọn họ nhìn thấy cửa phòng quận chúa Minh Châu bị mở ra không nhịn được hỏi: “Quận chúa, vừa rồi có phải là có kẻ đáng nghi đi ngang qua không? Bọn thuộc hạ nghe thấy tiếng động khác thường thế nhưng đi khắp cả phủ cũng không tìm thấy một bóng người.”

Quận chúa Minh Châu dùng sức lau nước mắt, đóng cửa lại một cái rầm.

“Cút, tất cả cút hết đi!”

Không còn nữa rồi, cái gì cũng không còn nữa!

Giấc mộng đẹp của nàng đã bị Mộ Dung Bắc Uyên đánh vỡ.

Triệu Khương Lan trở mình tỉnh giấc.

Nói đúng ra, nàng dường như cả đêm không có chợp mắt, đến khi cơ thể không chịu đựng nổi nữa mà miễn cưỡng nhắm mắt thì cũng không ngủ được.