MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1941

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1941

395 từ · ~2 phút đọc

Chương 1911

Đến lúc đó, bọn hắn mới để ý Phương gia là hộ gia đình kinh doanh tơ lụa, gia cảnh coi như cũng không tệ.

Mộ Dung Bắc Uyên cố ý đến gần những nhà hàng xóm xung quanh hỏi thăm, ba năm trước đây điều kiện của Phương gia cũng không kém hơn bây giờ bao nhiêu.

Như thế xem ra, có không ít nhà trai giàu có để mắt đến con gái nhà này. Nhìn thấy người của quan phủ người đến cửa, ai nấy trong Phương gia đều trở nên căng thẳng.

“Không biết mấy vị đại nhân đến nhà tiểu nhân để làm gì vậy?”

Mộ Dung Bắc Hải mở miệng trước: “Bọn ta đến đây vì chuyện ba năm trước, tiểu thư Phương Tú Yên trong phủ của các ngươi nhảy núi tự tử, trong chuyện này vẫn còn nghi vấn, bọn ta cố ý đến điều tra rõ ràng.”

Nghe bọn hắn nói như vậy, sắc mặt Phương lão gia thay đổi.

“Con bé đã đi rất nhiều năm rồi, không hề có người tìm tới cửa qua. Vì sao lúc này đại nhân lại đến, thật sự làm chúng ta khó hiểu.”

Mộ Dung Bắc Hải đáp: “Không cần căng thẳng. Chỉ là hỏi một vài vấn đề, các ngươi không cần giấu diếm, thành thật trả lời chính là được.” Phương lão gia đành phải cung kính nói: “Được, xin ngài cứ hỏi.”

“Phương Tú Yên là con gái của ngươi sao?”

“Đúng vậy.”

“Ngày đầu xuân nàng ta nhảy núi, ngươi cũng đã biết nguyên nhân chuyện này đúng không? Chẳng lẽ là bởi vì chuyện trì hoãn ngày thành hôn với Hoàng Tần Minh, trong lòng nàng ta khó chịu mới nghĩ quẩn sao?”

Phương lão gia nhịn không được từ trong tay áo móc khăn ra lau mồ hôi: “Đại nhân, thật xin lỗi. Vấn đề này người trong nhà của chúng ta cũng không rõ… chuyện này, dù sao con cái cũng luôn thích che giấu tâm sự của mình, rất nhiều chuyện thà để ở trong lòng cũng không chịu nói với người bên ngoài, chúng ta cũng thật sự không biết rõ.”

Mộ Dung Bắc Hải nhìn chăm chú từng hoạt động của ông một hồi lâu, nói chung là ông đã nhận ra một ánh mắt sáng quắt bên cạnh, Phương lão gia gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào.