MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1952

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1952

520 từ · ~3 phút đọc

Chương 1922

Có gì đó không ổn, trong tiếng đàn này dường như sử dụng nội lực cực kì cao thâm. Càng nghe lâu hắn càng cảm thấy hỗn loạn. Trong đầu không ngừng hiện ra những cảnh tượng hư ảo.

Mộ Dung Bắc Hải cố gắng vịn lấy thân cây, tức giận hô: là kẻ nào giả thần giả quỷ, ra đây!

“Trắng như tuyết trên núi Trong như trăng ngày rằm Lòng chàng có hai ý Nên nay ta quyết tuyệt.”

Một giọng nữ nhân thê lương vang lên. Tiếng đàn lúc này lại vô cùng huyền ảo làm cho Mộ Dung Bắc Uyên có muốn cố gắng không để ý tới cũng không được. Thời gian dần trôi qua, Mộ Dung Bắc Uyên cảm giác bóng dáng của Triệu Khương Lan mờ ảo xuất hiện trước mắt hắn. Nàng mặc một bộ váy trắng, tà áo thướt tha bay trong gió, đẹp như thiên tiên.

“Uyên Nhi, đến đây.”

Nàng ngoái đầu mỉm cười, một nụ cười đẹp đến nao lòng. Trong phút chốc màu sắc xung quanh đều tan biến. Mộ Dung Bắc Uyên vô thức vươn tay, chầm chậm từng bước tiến về phía nàng: “Khương Lan.”

“Đến đây, đến bên cạnh ta.”

Hắn mê luyến mà nói: “Khương Lan, ta rất nhớ muội.”

Trong rừng ngoại trừ Mộ Dung Bắc Uyên, một đám ám vệ cũng đều bị tiếng đàn mê hoặc cho nên nhao nhao xuất hiện. Nghe thấy những động tĩnh này, nữ nhân kia cong môi mỉa mai: “Quả nhiên không thể tin.

Ta để ngươi một mình đến đây, ngươi lại mang theo nhiều người như vậy. Chẳng qua đáng tiếc, nhiều người như vậy hôm nay đều phải theo nguơi chôn cùng.”

Dứt lời nàng ta bước ra, mang cổ cầm sau lưng, trong tay lấy ra một thanh trường kiếm chĩa thẳng vào Mộ Dung Bắc Uyên lúc này đã mất đi thần trí, cả hai mắt hắn đều lờ đờ. Nữ nhân kia nhìn thấy gương mặt hắn, hơi thở nàng dần trở nên gấp gáp. Đây chính là nhi tử của người đó.

Mặc dù hắn khi còn trẻ phong thái tài hoa không giống kẻ trước mặt, nhưng ngũ quan khó tránh khỏi có không ít chỗ tương đồng. Hai cha con này cùng chung huyết thống, đều là kẻ lòng dạ sắt đá, tổn hại nữ nhi nhà người ta mà lại không cảm thấy chút nào áy náy. Mắt nàng ta bỗng chốc có ánh lệ nhưng chỉ một giây sau lập tức trở nên lạnh lẽo bi thương.

Cuối cùng nhi tử của hắn cũng rơi vào tay ta. Năm xưa hắn đối với ta nghiệt ngã, vậy hôm nay chính là nợ cha con trả.

“Thần vương Mộ Dung Bắc Uyên. Ha! Tốt! Rất tốt, ngươi đi chết đi”

Lúc kiếm của nàng ta sắp đâm tới, chợt bên tai có tiếng vó ngựa, ngay sau đó một mũi tên hướng thẳng nàng ta lao tới. Nàng ta vội vàng né tránh nhưng cánh tay đã bị mũi tên trượt qua để lại vết thương dài rướm máu.

Mặt nàng ta biến sắc, giận dữ hô: “Ai?”