MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1958

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1958

426 từ · ~3 phút đọc

Chương 1928

Kể từ lần chia tay cuối cùng, hắn cho rằng cuộc đời này sẽ không bao giờ gặp mặt nữ nhân kia nữa.

Thời gian dài như vậy, hắn thậm chí đã dần quên dáng vẻ khi xưa của đối phương.

Chỉ còn nhớ rõ ngày xưa người nọ thường mặc một bộ đồ đỏ, cười tươi như hoa.

Tới nơi, Tần Khâm cẩn thận vén màn xe cho Chiêu Vũ đế: “Hoàng Thượng, mời xuống xe ngựa.”

Chiêu Vũ đế hít sâu một hơi, đã đến cửa nhưng hắn lại hơi không dám bước về phía trước.

Tần Nghiên và Hạ Chiêu vương đều vội vàng đi ra ngoài cửa nghênh đón.

Hạ Chiêu vương nhìn thấy Chiêu Vũ đế quả nhiên đích thân tới, trong lòng cảm thấy không yên tâm.

Bây giờ phải làm sao mới ổn đây, xem ra nữ nhân kia có lai lịch không hề tầm thường.

Chiêu Vũ đế thâm trầm liếc mắt nhìn mọi người rồi nói: “Người đó đang ở đâu?”

Tần Nghiên cung kính dẫn hắn đi qua: “Bẩm Hoàng thượng, người đang ở trong phòng hành hình.”

“Các ngươi đã dùng hình với nàng ta rồi sao?”

“Không có không có!” Tần Nghiên vội vàng giải thích: “Vốn dĩ nàng ta không chịu nói ra tung tích của quận chúa Minh Châu, vi thần chỉ theo phép tắc là nên sử dụng hình pháp. Nhưng nàng ta nói mình là người quen cũ của người, vi thần không dám tùy tiện ra tay, nên muốn nghe phán quyết của người.”

Chiêu Vũ đế chậm rãi đẩy cửa ra, nữ nhân bên trong quay người lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Chiêu Vũ đế ngay cả hô hấp cũng nhẹ lại.

Khuôn mặt của nàng ta dần dần hiện lên trong ký ức của hắn, chỉ là sau khi nhìn rõ, hắn mới có thể nhận thức được sự tàn nhẫn của năm tháng.

Ngay cả một nữ hiệp từng xinh đẹp như người trong tranh vẽ cũng đã có không ít tóc đen biến thành tóc bạc.

Khóe mắt càng có thể nhìn ra những nếp nhăn rõ ràng, ngoại trừ ngũ quan vẫn còn toát lên vẻ thanh tú như xưa thì những thứ còn lại chỉ có thể thở trách một câu thời gian khiến người ta già đi.

Nhưng già đi đâu chỉ có một mình nàng ta, chính hắn cũng đã già rồi.

“Tô Đường, thật sự là nàng sao!”

Tay chân Tô Đường đều bị Tần Nghiên trói chặt trên ghế, nàng ta không thể nào di chuyển được, chỉ lạnh lùng mà cười gằn một tiếng.