MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 1961

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1961

437 từ · ~3 phút đọc

Chương 1931

Nghe Mộ Dung Bắc Uyên hỏi vậy, trong lòng Chu Khiết do dự không thôi.

Có điều nhớ tới lời cảnh cáo đầy nghiêm nghị của Triệu Khương Lan, hắn ta lại kiên định mà lắc đầu.

“Chỉ có mấy người binh lính của Sơn Vương Phủ chứ không có người nào khác nữa.”

“Kỳ lạ, hôm qua bổn vương thấy được mang máng bóng dáng của vương phi, chỉ là bây giờ không nhớ rõ được.”

Chu Khiết đành nói: “Nghe mấy người ám vệ đã tỉnh lại nói, tiếng đàn kia có thể làm cho người ta thấy được những hình ảnh mà họ muốn thấy nhất. Có lẽ do điện hạ quá nhớ nhung vương phi nên mới có thể nhìn thấy n ấy ngay lúc đó.”

Mộ Dung Bắc Uyên tự cười giễu bản thân, lại nghe Chu Khiết mở miệng: “Đúng rồi, đêm qua hoàng thượng đã phái Ngự Lâm quân đến đây mời ngài về, thuộc hạ nói ngài vẫn chưa tỉnh, nhưng trong cung đã phái người nhắc nhở, chỉ cần ngài tỉnh lại thì nên lập tức tiến cung gặp hoàng thượng.”

Mộ Dung Bắc Uyên giơ lên tay: “Gọi người đến thay quần áo cho bổn vương!”

Vừa dứt lời, tầm mắt của hắn đã bị ngón tay út hấp dẫn.

Hắn đưa lên chóp mũi ngửi, một mùi hương mát lạnh của thuốc tỏa ra.

“Đây là thuốc bôi gì vậy, thoa cho bổn vương khi nào đó.”

“Bẩm điện hạ, đây là thuốc do vương phi đã sai người mang đến Vương phủ. Thuộc hạ nghe nói thuốc này làm lành lại xương cốt rất hiệu quả, nêm đã tiện tay băng bó giúp người.”

Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy thì cười một cái: “Là vương phi đưa tới sao? Quả nhiên bất kể là nàng ấy đang ở đâu thì cũng đều nhớ đến bổn vương. Ơ, không đúng, ai nói cho vương phi biết chuyện ngón tay út của bổn vương bị thương?”

Chu Khiết vội vàng nói: “Dù sao cũng không phải do thuộc hạ nói, chắc chắn là do sơn Vương điện hạ đã lỡ miệng nói ra.”

Mộ Dung Bắc Uyên hít một hơi: “Mà thôi. Tạm thời dù sao cũng không gặp được nàng ấy, gần đây bảo nhà bếp làm thêm nhiều món ăn giúp khép miệng vết thương một chút, phòng khi lúc gặp nhau vương phi lại lo lắng.”

Chu Khiết không nhịn được mà nói thầm trong lòng, hai vị chủ tử này thật sự là có thói quen tốt khoe xấu che mà.

Lúc bị thương thì việc đầu tiên luôn là nghĩ cách để gạt đối phương.