MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 432

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 432

423 từ · ~3 phút đọc

Chương 432

Thấy hắn không giống như đang nói đùa, Định Sơn Hầu xấu hổ bỏ đi. Trước khi đi còn khiêng Khê Hà cùng thi thể của lão phu nhân theo cùng. Thẩm Hi Nguyệt vẫn luôn cau chặt mày.

Mặc dù Triệu Khương Lan đã bị người đưa đi giống như những gì nàng ta dự tính, nhưng đột nhiên nàng có một linh cảm.

Dường như mọi chuyện sẽ không xảy ra suôn sẻ như vậy. Nàng ta không nghe được lúc nãy Mộ Dung Bắc Uyên đã nói những gì với Ninh Thần Vương.

Nhưng nhìn thấy sắc mặt Ninh Thân Vương khó coi đến như vậy, dáng vẻ giống như bị người khác khống chế, chắc sẽ không trừng phạt Triệu Khương Lan thật nặng đầu.

Thẩm Hi Nguyệt quyết định lúc quay về sẽ tìm Mộ Dung Bắc Uyên hỏi rõ ràng, để hắn có thể căn dặn Ninh Thần Vương kỹ càng hơn.

Nhất định không thể buông tha cho ả!

Không ngờ rằng nàng vẫn còn chưa tính toán xong thì đột nhiên có một bàn tay to lớn kéo cổ áo nàng lên.

Thẩm Hi Nguyệt bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn Mộ Dung Bắc Uyên, người kia lại mang vẻ mặt u ám, không thương tiếc mà lôi cô vào trong.

“Ngươi nói rõ ràng cho bản bương!”. Nhìn thấy bộ dáng hắn nghiêm túc đến như vậy, trong lòng Thẩm Hi Nguyệt rất hoảng loạn.

Nàng lập tức trưng ra vẻ mặt vô cùng đáng thương: “Vương gia đang làm gì vậy, thần thiếp biết ngài không muốn nhìn thấy Vương phi bị đưa đi, nhưng ngài cũng không thể vì thế mà đến đây làm phiền thân thiết chứ”

Mộ Dung Bắc Uyên hoàn toàn không muốn nghe nàng nói mấy điều vô nghĩa này. Hắn kéo nàng vào phòng rồi đóng sầm cửa lại. Giây tiếp theo hắn liền ném người về phía trước. May mà Thẩm Hi Nguyệt nếu được bàn nên mới không bị ngã xuống đất.

Nàng không dám tin mà nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Bắc Uyên, như thể hắn đã làm một điều gì đó mà chắc chắn hắn sẽ không làm.

“Vương gia, người động tay động chân với ta sao?”

“Là nàng làm có phải không?” Mộ Dung Bắc Uyên siết chặt tay, vừa rồi trước mặt mọi người hắn đã muốn nổi nóng rồi.

Nếu không phải nàng ta đã hạ tình cổ với hắn, hắn thậm chí muốn lột sạch vẻ mặt giả dối của nàng.

“Thiếp làm cái gì chứ, thần thiếp nghe không hiểu”