MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 436

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 436

331 từ · ~2 phút đọc

Chương 436

“Thôi đi, ai gia vẫn ngủ rất ngon, nhưng cũng không phải tật xấu mà người nhắc tới.”

Nói xong bà ta xua tay: “Được rồi, người đã không có chủ ý gì, ai gia không thể trông cậy được rồi. Bắc Uyên, vợ của con đó, y thuật của nàng ấy rất tốt, bảo nàng ấy đến xem cho ai gia một chút.”

Mộ Dung Bắc Uyên đành phải phối hợp diễn: “Hoàng tổ mẫu ơi, hiện giờ nàng ấy có liên quan đến một việc, đang ở chỗ Minh Vương thức chịu điều tra.”

Thái hậu lập tức điều người lập chiếu chỉ, giao cho Mộ Dung Bắc Uyên: “Ai gia mặc kệ nàng có chuyện gì, hiện tại lập tức bảo nàng ấy vào cung bái kiến, nếu ai gia có nửa điểm không thoải mái, nàng ấy lại làm trễ nải, thì sẽ bắt con hỏi tội”

Mộ Dung Bắc Uyên lĩnh chỉ rồi rời đi, để lại Trương thái y với vẻ mặt hoang mang. Cảm giác cảm thấy mình là bia đỡ đạn, nhưng ông ta lại không có chứng cớ, thật bực mình. Trong ngự thư phòng, Chiêu Vũ để nghe người hầu báo cáo thì sửng sốt một hồi lâu.

“Nó cầm thánh chỉ của Thái hậu nương nương rời đi rồi?”

“Vâng, nghe nói Thái hậu nương nương thân thể không được khỏe, Trương Viện phán cũng bó tay.”

Chiêu Vũ đế vỗ bàn: “Tưởng trẫm ngốc à, sáng nay trẫm mới tới điện Tử Tiêu thỉnh an. Mới mấy canh giờ, mẫu hậu nương nương đã bệnh không dậy nổi rồi? Lão Tứ này dám dùng thủ đoạn ở chỗ trẫm, khó trách lúc trước bảo trẫm không can thiệp vào.”

Lưu công công một mặt bất lực: “Vậy thì người có quản hay không”.

Chiêu Vũ để nhíu mày: “Thái hậu thích ôm việc vào người, trẫm thân là đứa con có hiệu làm sao có thể không chú ý. Đương nhiên, phải lấy Thái Hậu làm đầu”