MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSửu phi giá đáo - Triệu Khương LanChương 884

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 884

669 từ · ~4 phút đọc

Chương 884

Vì nhiều ngày liền không được ngủ ngon giấc, lại luôn gặp ác mộng, nên Dung Sương luôn cảm thấy đầu óc choáng váng.

Triệu Khương Lan liền ngồi xổm xuống, nàng đặt tay lên trán của nha đầu, nàng không khỏi nhíu mày lại: “Phụ hoàng, nhi thần hình như cảm thấy, Dung Sương đang phát sốt.”

Trái tim tàn nhẫn của Chiêu Vũ đế bỗng chốc trở nên yếu mềm đi.

Chiêu Vũ đế nhìn Dung Sương: “Xem xem. Hai người các ngươi, đứng dậy đi.”

Triệu Khương Lan kéo Dung Sương đứng dậy, còn Dung Nhật thì tự mình đứng dậy.

Nhưng vì đã quỳ quá lâu, chân của nó không thể đứng vững, cả người nghiêng sang một bên, suýt nữa ngã nhào xuống.

Văn là Mộ Dung Bắc Uyên đã nhhắn tay nhanh mắt đỡ được nó, rồi liền nắm lấy tay nó.

Mộ Dung Bắc Quý nhìn thấy cảnh này không khỏi nghiến răng.

Hai người bọn họ rốt cục có ý gì!

Nhất định phải gây khó dễ cho hẳn, hơn nữa khiến cho hẳn như kẻ lòng dạ sắt đá, đủ đoạn độc ác không bằng?

Nghĩ đến đây, Mộ Dung Bắc Quý mỉa mai nói: “Tứ ca và Tứ tẩu đương nhiên biết suy nghĩ suy nghĩ chu đáo hơn, có điều ngày nay đã khác ngày xưa. Còn không phải do phụ vương của bọn chúng đã làm ra việc trời đất không thể nào dung tha. Hai đứa nhỏ nếu thường xuyên đi đi lại lại trước mặt phụ hoàng, chỉ khiến cho người lại không vui. Cho nên ta mới cho rằng, đưa tới biệt cung nhỏ kia mới là tốt nhất. Nếu lo lắng cho sức khỏe của bọn nhỏ thì có thể phái thái y đến xem xem, phái thêm cả một hai ma ma có kinh nghiệm dày dặn ở trong cung tới chăm sóc. Như vậy không còn lo sẽ xảy ra chuyện gì cả”

Dung Sương vươn tay ôm lấy chân của Triệu Khương Lan, không dám buông ra.

Nó nhìn Mộ Dung Bắc Quý với đôi mắt đỏ hoe, không hiểu tại sao Ngũ thúc tại sao nhất định phải đưa nha đầu với ca ca của mình đi.

Triệu Khương Lan có thể cảm nhận một cách rất rõ rệt nỗi sợ hãi của hài tử.

Cơ thể nhỏ bé đang ôm lấy nàng vẫn đang run rẩy, cho dù có cách vài lớp vải, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự run bần bật của nha đầu.

Tương tự như vậy, bên cạnh Mộ Dung Bắc Uyên, Dung Nhật cũng không khá hơn là bao.

Lỗi lầm của người lớn nhất định phải đổ lên người của những hài tử sao, trẻ con thì có lỗi lâm gì chứ?

Triệu Khương Lan cắn chặt môi, trong lòng thầm hạ quyết tâm.

Nàng một bên ôm lấy Dung Sương, một bên nói với Chiêu Vũ đế: “Phụ hoàng, nhi thần thân là đại phu, làm mọi việc cũng tiện hơn nhiều người bên cạnh. Chi bằng phụ hoàng sắp xếp cho hai đứa nhỏ tới Thần vương phủ. Nếu hai đứa nhỏ không khỏe, nhi thần cũng có thể kịp thời xem bệnh. Nếu phụ hoàng không mong muốn nhìn thấy chúng, ngày thường nhi thần sẽ không đem theo chúng vào cung nữa. Đợi đến khi nào người muốn gặp chúng, nhỉ thần sẽ lại đưa chúng vào, ý của ngài thế nào?”

Mộ Dung Bắc Quý không nhịn được cao giọng n thẩm quả đúng là thật tốt bụng. Những người trong chúng ta biết sự tình có thể biết rõ chân tướng bên trong thì cũng không nói làm gì, nếu là người ngoài không biết rõ sự tình nói xăng làm bậy. Ngộ nhỡ hiểu lầm Thần vương phủ và Lê Vương phủ trước đây có chút vướng mắc gì, như vậy thật không tốt chút nào. “

Mộ Dung Bắc Quý thờ ơ ngắt lời: “Việc đó cũng không cần thái tử bận tâm. Không làm chuyện xấu, không sợ ma gõ cửa.